Pages

Thursday, 12 May 2016

Mùa đòng đòng

Cứ đến mùa đòng đòng, kỷ niệm tuổi thơ lại sống dậy trong tôi, đầy ám ảnh và day dứt.

Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi đều phải cuốc bộ quãng đường gần hai cây số để tới trường. Vào mỗi mùa đòng đòng con đường đi học về trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Chúng tôi thường rẽ tắt con đường chính, men theo những ô ruộng lúa mướt mát, căng đầy. Những ngọn đòng đòng lấp ló bên bờ cỏ như mời gọi, như thôi thúc cái bao tử đang sôi réo vì đói khát của chúng tôi.
Vừa đặt chân tới quãng vắng quen thuộc, lũ chúng tôi bắt đầu hò nhau tút đòng đòng ăn. Đứa nào cũng nhanh tay nhanh mắt chọn cho mình những ngọn đòng đòng xanh non. Một tay tước chiếc lá bọc ngoài, một tay tút nhẹ ngọn đòng đòng nằm e ấp bên trong. Loáng một cái đứa nào đứa nấy đã có trong tay cả một bó đòng đòng. Chúng tôi hào hứng như vừa gặt hái được một vụ mùa bội thu.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Tiếp đến tụi con nít chúng tôi xúm xít ngồi trên bờ cỏ xé chiếc áo lúa mỏng tang lôi ra từng bông lúa trắng nõn, nuột nà trông rất thích mắt. Có đứa tước được ngọn nào thì cho ngay vào miệng nhai chóp chép, có đứa lại thích tước một lượt cho hết rồi mới bắt đầu nhẩn nha. Những bông lúa non ăn nghe rào rạo, ngọt thơm một cách lạ lùng.
Nếu lỡ tay tước phải những ngọn đòng đòng già không ăn được thì chúng tôi góp lại cột thành chùm rồi giữ ở cằm làm râu, bắt chước điệu bộ như ông Tiên, ông Bụt trong truyện cổ tích. Chơi chán bọn con nít tinh quái lại bày trò nhổ cả cây lúa vừa trổ cờ làm thành chiếc kèn thổi te te.
Cứ thế chúng tôi cứ mải mê rong ruổi trên con đường trở về, vừa chạy nhảy tung tăng vừa nghịch dại. Khi cổ họng không còn khô khát và cái bụng không còn sôi réo, những trò chơi cũng không còn hứng thú nữa, chúng tôi chia tay nhau mỗi đứa rảo về mỗi ngả, bỏ lại những xác lúa chỏng chơ trên bờ cỏ. Xa xa những con chim tu huýt vẫn mải miết kêu vang, những sóng lúa dập dờn theo làn gió.
... Đêm ấy, trời đã khuya, tôi học bài xong thì chui vô mùng nằm cạnh mẹ. Cha tôi ở nhà ngoài đằng hắng mấy tiếng rồi cất tiếng hỏi vọng vào:
- Bà hôm nay đi thăm đồng thế nào, lúa đã trỗ hết chưa?
Mẹ tôi trở mình, từng hơi thở nặng nề:
- Mới lác đác thôi, cơ mà đứa nào nó tút đòng đòng ăn mà vứt đầy bờ đầy bãi thế không biết! Làm được hạt lúa sao khó lòng, hết thiên tai, chuột bọ, bây giờ lại đến lượt bọn con nít, không biết con cái nhà ai mà...
Cha tôi ở nhà ngoài chép miệng thở dài, rồi tiếp lời bằng một giọng khàn đặc:
- Người xưa đã bảo rồi còn gì:“Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”. Có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt hả bà!
Tôi nghe đến đó thì chột dạ, nằm im thin thít, mắt nhắm chặt vờ như đã ngủ. Nhớ lại những trò nghịch dại của tôi và đám bạn tinh quái trên đường đi học về càng làm tôi day dứt. Người nông dân vất vả, cực nhọc, một nắng hai sương mới làm ra hạt gạo vậy mà tôi đã làm gì thế này? Nếu như biết được trong đám trẻ ấy có đứa con hư này thì cha mẹ tôi sẽ đau lòng biết mấy... Cảm giác lầm lỗi đã làm tôi cả đêm không tài nào chợp mắt được.
Cũng từ lần ấy tôi không bao giờ còn dám mó tay vào những ngọn đòng đòng nữa. Tôi đã biết trân trọng thành quả lao động của bản thân và mọi người, bởi có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt!

Để chuyện “yêu” thêm hoàn hảo

Không phải lúc nào bạn và chàng cũng tìm được điểm thăng hoa trong cuộc “yêu”. Đừng quá tập trung vào các chi tiết, hãy biết tận dụng 5 tuyệt chiêu sau đây để nâng tầm cảm xúc:

1. Luôn để điện sáng
Bạn biết rõ người bạn đời của mình có ưa nhìn hay không và sự thật là, ngoại hình mới chính là một trong những yếu tố đầu tiên để hai bạn lựa chọn gắn kết với nhau. Vậy tại sao bạn lại e thẹn và để cuộc yêu của mình chìm nghỉm trong bóng tối?
“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nhưng nếu không nhìn thấy ngay cả vẻ bên ngoài, làm sao bạn có thể nhìn thấu được vẻ đẹp bên trong? Để điện sáng và âu yếm nhìn người ấy, bạn sẽ cảm nhận rõ những suy nghĩ của người ấy, là âu lo, suy nghĩ, hài lòng, hy vọng hay vui vẻ.
2. Dỗ ngọt đôi tai
Con người ai cũng có nhu cầu thể hiện tình cảm, nên bạn hãy cho một nửa của mình cơ hội để chia sẻ nhiều hơn. Khi người ấy nói chuyện, hãy nhẹ nhàng xoa lưng hoặc vuốt ve, càng nhiều gần gũi về mặt vật lý thì càng gần gũi hơn về mặt cảm xúc. Hãy chú trọng hơn vào màn dạo đầu và nhớ rằng âm nhạc cũng có thể góp vui một phần.
3. Để ý hơn về mùi cơ thể
Điều tưởng chừng như rất nhỏ nhoi này hóa ra lại có thể phá hỏng cả buổi tối lãng mạn. Nếu bạn là nam giới, hãy chắc chắn mình đã tắm rửa sạch rẽ, cạo râu nhẵn nhụi và không còn mùi mồ hôi nhễ nhại. Các chị em cũng nên thử nghiệm một vài loại nước hoa tạo mùi hấp dẫn như một chất xúc tác nhẹ nhàng cho chuyện ấy.
4. Đừng xem nhẹ hơi thở
Hãy chắc chắn rằng bạn đã đánh răng khi cả hai gần gũi nhau. Điều này đặc biệt quan trọng khi bạn và người ấy thân mật vào buổi sáng, hơi thở thơm mát sẽ giúp cả hai có thể khóa môi nồng nàn hơn.
5. Chú trọng cảm giác
Ngoài việc gần gũi về mặt thể xác, cảm xúc của hai người cũng cần phải gắn bó với nhau. Đây mới thực sự là chất “keo” kết dính một mối quan hệ. Cảm xúc đến từ sự kết nối, gắn bó và cả sự tự tin khi ở bên đối phương.
Nói cách khác, cả hai người đều cần coi chuyện yêu là một điều tích cực, vui vẻ và thỏa mãn. Đời sống chăn gối phải là một điều cực kì đặc biệt giữa cả hai. Đừng bao giờ xem đây là một nghĩa vụ. Hãy nhớ rằng, yêu nhau là một trong những liều thuốc an thần tuyệt vời, giúp bạn cảm thấy an toàn trong một mối quan hệ cũng như là cầu nối để bạn và người ấy chia sẻ mọi thứ với nhau.

Monday, 14 March 2016

“Suốt ngày nịnh chồng”

Thi thoảng mọi người cứ bĩu môi nhiếc em: “Lại nịnh chồng, suốt ngày nịnh chồng” khiến em lấy làm ngạc nhiên: “Ơ hay nhỉ, chồng mình chả nịnh thì nịnh ai, sang nịnh chồng hàng xóm lại bị oánh cho què cẳng chứ chả đùa”.


Hình chỉ có tính chất minh họa.
Hình chỉ có tính chất minh họa.
Nên là em cứ muốn lan tỏa niềm hãnh diện này ra đấy, kệ em. Miễn sau khi em nịnh có “đứa” vui, cười típ mắt, rồi nai lưng ra đỡ em khối việc nhà, rồi nịnh lại em, là em cũng đủ ngất ngây mỗi ngày. Tội gì, khối người chả có chồng mà nịnh, bao kẻ có chồng mà không biết nịnh, để đứa khác nó nịnh mất chả ngồi mà khóc, nên là em tiếp tục nịnh chồng em đây.
Mà nói thẳng ra, chẳng phải nịnh chồng thì cũng chính là em đang tự nâng tầm của mình lên đó sao, em tài thì mới có chồng tuyệt thế chứ. Thật đúng nhất cử lưỡng tiện!
Thành thực mà nói, chồng em ngoài việc đẹp trai, thông minh, học giỏi, kiếm tiền khá, nấu ăn quá đỉnh, tâm lý, tinh tế, yêu vợ, thương con ra thì nhìn chung chẳng được cái nước non gì. Nhưng em vẫn yêu chồng lắm, yêu lắm chứ chẳng phải yêu vừa đâu. Vì dẫu sao, trong hơn sáu tỉ người trên thế giới này mới có một người như anh ấy, người đã nguyện sống bên em đến khi đầu bạc răng long, người chấp nhận mọi thói hư tật xấu, có thế nào cũng vẫn cứ nhịn nhường em.
Chồng khiến em nể phục không chỉ ở nết ăn, nết ở mà anh ấy còn được cả cái nết nói, luôn biết cách lựa lời nói giảm nói tránh, để người nghe không bị sốc.
Đợt em được công ty cử đi thi hát, dẫu không thích em lượn suốt thế, nhưng anh tôn trọng quyết định của vợ và luôn động viên em cố lên. Thậm chí còn quan tâm: “Em khàn giọng rồi đấy, uống nước chanh muối đi cho thanh”. Rồi hôm nào em phải luyện tập, chồng cũng lựa về trước nấu nướng “cho ca sỹ ăn kẻo mệt”.
Nghe tin đội của em được đánh giá cao, vào vòng trong với số điểm gần như tuyệt đối, em trêu chồng: “Giờ em chỉ cần bầu sô xịn là thành sao ngay”, Anh cười: “Ừ, người hát hay như em nhiều như lông bò, cứ ngồi đấy mà mơ…”. Em ngơ ngác, em từng đọc khá nhiều sách, nhưng chưa thấy ai ví von thế bao giờ cả, và rốt cục sự so sánh nực cười ấy kéo em về với thực tại, là hãy lo làm tốt công việc chuyên môn của mình đi, “Khi quét sân thì lo quét sân, khi gánh nước lo mà gánh nước”. Chồng em “quách tĩnh” thế, thử hỏi làm sao em lạc cho nổi.
Chẳng cần khảo sát em cũng biết là chồng mình hiếm có khó tìm, nhưng thật ra đã ai từng tự hỏi, em thế nào mà được chồng em như thế không? Em nghĩ đó một phần là do em biết cách nịnh đấy (hình mặt cười toe toét ạ). Nịnh không chỉ là mồm miệng đỡ chân tay đâu, mà lời nói phải đi đôi với việc làm, nghĩa là em cũng phải hành động sao cho tương xứng với những gì chồng dành cho em mới phải.
Thường thì em không bao giờ ngán, ngại thán phục, khen ngợi, khuyếch trương những thành tích chồng đạt được, dù là nhỏ bé, để làm động lực cho anh ấy phấn đấu hơn nữa…
Hôm ngày “phụ nữ vùng lên”, chồng em dịu dàng bảo: “Nếu đặt giữa hoa hồng phù phiếm hoặc anh sẽ làm toàn bộ những việc nhà ngày hôm nay, em chọn gì”. Em e lệ cười: “Thôi nhờ bậc đại trượng phu đỡ em mấy việc nhà “cỏn con” kia đi nhé”.
Và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chồng em vừa lau giọt mồ hôi vừa đi vào nhà xe “lén lút” rút ra một bông hồng tuyệt đẹp đặt trong giấy bóng kính, tặng vợ. Trong khoảnh khắc lịm tim ấy, em lặng thinh, mà thật ra trong lòng thì òa lên sung sướng: “Em yêu chồng lắm. Em thấy rất hạnh phúc, thực sự hạnh phúc”.

Lấy chồng giàu, 7 năm không có một xu dính túi!

Em đi lấy chồng, tính đến nay là tròn 7 năm. Suốt 7 năm nay, em sống an phận, chỉ biết đến chồng, không bao giờ nghĩ đến chuyện đề phòng chồng. Thế nhưng, gần đây, có vài việc xảy ra, nhiều ý kiến mắng chửi em khiến em rất băn khoăn.

Em năm nay 32 tuổi. Trước khi lấy chồng, em đã làm công việc văn phòng, lương tháng không cao, chỉ đủ chi tiêu, sinh hoạt và dành ra một chút để gửi về phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học ở quê. Khi lấy chồng, em may mắn lấy được người chồng hoạt bát, gia đình chồng tương đối khá giả. Tiền ăn, tiền chi tiêu trong gia đình, chồng em chi hết, vì thế, em không phải lo gánh nặng kinh tế như nhiều chị em phụ nữ khác. Đi làm được bao nhiêu, em đưa hết cho chồng.
Sau khi đưa lương, chồng em cũng cho lại vài trăm để em bỏ túi, đề phòng đi đường. Thế nhưng, em cũng không tiêu pha gì, đến cuối tháng, còn bao nhiêu, em lại dốc túi đưa cho chồng. Thậm chí, vì tính em sòng phẳng, lại không thích người khác nghĩ ngợi về mình nên chồng em đưa tiền cho em đi mua đồ ăn thức uống, em cũng ghi chép đầy đủ để anh khỏi nghi ngờ. Quần áo, giầy dép của em, nếu anh không mua hoặc không dẫn em đi cùng để mua thì có sao em dùng vậy, không bao giờ, em đòi hỏi gì nhiều.
Thế nhưng, gần đây, em trai em tuyên bố lấy vợ. Bố mẹ em phải chuẩn bị một khoản lớn khoảng 30 – 40 triệu để lo đám cưới cho con. Bố mẹ em có gọi điện, hỏi vay ít tiền riêng của em.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Khi hỏi vay, bố mẹ còn dặn em phải giữ bí mật, không được để cho chồng em biết, kẻo con rể lại con thường bố mẹ vợ. Tuy nhiên, khi biết em không có đồng nào, muốn vay thì phải chờ em hỏi ý kiến của chồng, bố mẹ em đã chuyển hướng sang họ hàng chứ không muốn vay chồng em.
Mấy tháng sau, em trai em đi trên đường Hà Nội, đoạn gần nhà em, không biết vi phạm lỗi gì mà bị công an bắt phạt 400 nghìn. Nó gọi điện cho em, bảo em mang tiền ra cho nó nộp phạt vì trong túi của nó không có đủ tiền. Thế nhưng lúc đó, chồng em không có ở nhà, bố mẹ chồng thì em ngại hỏi nên em đành phải từ chối em trai mình.
Sau đó, bố mẹ em gọi điện ra mắng em, bảo bằng đấy tuổi đầu, lại mang tiếng lấy chồng giàu mà em trai cần 400 nghìn để nộp phạt cũng không cho.
Em buồn bực lắm, nghĩ ngợi lắm. Rồi, em quyết định nói hết với bố mẹ lý do em từ chối.
Bố mẹ em nghe xong, biết em không có một đồng nào trong tay khi đã ngoài 30 tuổi, đi làm được đồng nào đưa hết cho chồng thì vô cùng thất vọng. Cả bố và mẹ đều mắng em té tát, bảo em dại dột. Theo ý của bố mẹ, em phải có tí tiền giữ lưng đề phòng lúc bất trắc. Bởi cuộc sống nay sướng mai khổ, nay hạnh phúc mai buồn đau không biết đâu mà lần.
Em tâm sự với bạn bè, bạn bè em cũng nói như vậy. Chúng bạn còn khuyên em, phải tranh thủ lúc chồng đang làm ăn được để “thủ” càng nhiều tiền, càng tốt, lỡ sau này có chuyện gì, hoặc có muốn chăm sóc cho bố mẹ đẻ lúc về già cũng còn có đồng tiền. Hơn nữa, ai cũng bảo, phụ thuộc về kinh tế cũng đồng nghĩa với việc không có tiếng nói trong gia đình. Như thế, mình sẽ bị đối xử không khác gì osin.
Em nghe những lời đó mà hoang mang quá. Em nghĩ, đã là vợ chồng, em tin tưởng chồng em tuyệt đối. Hơn nữa, từ khi lấy nhau đến nay, chồng em cũng có chút keo kiệt với gia đình bên ngoại nhưng mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chồng em đều tự giác lo liệu, cũng không bao giờ thấy anh có ý coi thường em.
Còn em, dù không cầm kinh tế như nhiều chị em khác, nhưng em không thấy bực bội. Ngược lại, em thấy thoải mái, em không phải lo nghĩ về những khoản chi tiêu, không cần phải cân đong đo đếm.
Thêm vào đó, việc tích trữ tiền riêng bằng cách bòn rút tiền của chồng, em thấy nó không đoàng hoàng cho lắm. Mà bòn rút không khéo, chồng nghi ngờ, gia đình lại vì thế mà tan vỡ thì làm thế nào?
Có cần thiết phải làm như lời bố mẹ và bạn bè em đã khuyên hay không? Mong mọi người hãy tư vấn cho em.

Tuesday, 29 December 2015

Dị ứng ở trẻ - Hiểu đúng, Ngừa chuẩn, Hết lo

Dị ứng ở trẻ là chủ đề thường trực của các ông bố bà mẹ có con nhỏ. Ví như việc các mẹ thường hay hoảng hốt khi trẻ bỗng dưng nổi mẩn đỏ, đi ngoài nhiều hơn hoặc hắt hơi liên tục là chuyện “cơm bữa”. Thật ra, ở trẻ nhỏ, việc dị ứng với sữa, thức ăn hay thời tiết là chuyện rất phổ biến và hoàn toàn thể kiểm soát được với “thần chú”: Hiểu đúng, Ngừa chuẩn, Hết lo.

Dị ứng ở trẻ - Người lo thái quá, người lại chủ quan

Hiện ở Việt Nam có khoảng 10 - 15% dân số mắc dị ứng và tập trung chủ yếu dưới bốn dạng là dị ứng thức ăn, viêm da dị ứng, viêm mũi dị ứng và hen suyễn.

“Con tôi đã một tuổi rưỡi rồi, các chị bạn cứ bảo cần tập cho ăn nhiều thức ăn khác nhau nhưng mỗi lần ăn gì lạ, cháu lại đi phân lỏng liên tục có khi đến 2 ngày mới khỏi. Tôi rất lo nên cứ quanh quẩn ngày ba cữ cháo thịt”. Đó là chia sẻ của chị Lê Hoa (Q.Tân Bình – TP.HCM) về trường hợp con mình.

Biểu đồ thể hiện sự thay đổi của các triệu chứng dị ứng thường gặp theo lứa tuổi
Biểu đồ thể hiện sự thay đổi của các triệu chứng dị ứng thường gặp theo lứa tuổi
 
Hầu hết các mẹ thường hoang mang khi phải phân biệt các triệu chứng dị ứng, và nguy cơ mắc dị ứng của con mình như thế nào, trong khi dị ứng lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ nếu phát hiện muộn. Ví dụ như từ viêm mũi dị ứng mãn tính có thể sẽ tiến triển theo chiều hướng tiêu cực và nếu không điều trị kịp thời, sẽ dẫn đến nhiều bệnh hô hấp nguy hiểm hơn, như viêm đường hô hấp, viêm xoang, viêm phổi…

“Các mẹ không nên lo lắng nhiều khi trẻ nhỏ bị dị ứng mà nên học cách để thích nghi hoặc giảm bớt tình trạng dị ứng của con. Tuy nhiên, ở trẻ nhỏ các dị ứng có thể “hoán chuyển” theo tiến trình dị ứng tức là trẻ bị dị ứng thức ăn hay viêm da dị ứng lúc nhỏ có thể chuyển sang hen suyễn hay viêm mũi dị ứng khi trẻ lớn cho nên các mẹ cần đặc biệt lưu ý và tuân thủ những chỉ dẫn của bác sĩ điều trị”– TS.BS Nguyễn Anh Tuấn – Tổng thư ký Hội Tiêu hóa Nhi Khoa Việt Nam, cho lời khuyên.

Cần đánh giá sớm nguy cơ dị ứng

Chị Thanh Vy (Q.1 – TP.HCM) lo lắng: “Tôi mắc bệnh dị ứng thời tiết và thức ăn, con tôi 12 tháng tuổi cũng hay có biểu hiện dị ứng. Tôi đã làm một bài kiểm tra về nguy cơ dị ứng và biết được con mình nằm trong ngưỡng 20%-40%. Không biết cháu có bị di truyền từ tôi không?”. Việc hoang mang không viết nguy cơ con dị ứng do di truyền hay cơ địa hay môi trường bên ngoài… cũng là thắc mắc chung của nhiều bà mẹ có con nhỏ.

Theo Khuyến cáo phòng ngừa tiên phát tiến trình dị ứng của Việt Nam (do Hội Nhi khoa Việt Nam phối hợp với Hội Phụ Sản khoa và Sinh đẻ có kế hoạch Việt Nam biên soạn) nguy cơ dị ứng ở trẻ có thể chia thành 3 mức:

• Thấp
• Trung bình
• Cao

Nguy cơ dị ứng được đánh giá theo tiền sử bệnh của gia đình
Nguy cơ dị ứng được đánh giá theo tiền sử bệnh của gia đình
 
Tuy nhiên, cũng có một thực tế là hiện nay 50% số trẻ bị dị ứng được sinh ra trong các gia đình không có tiền sử dị ứng. Hơn nữa, nguy cơ dị ứng ngày càng cao, không chỉ ở trên trẻ em mà còn ở mẹ mang thai, đòi hỏi mẹ cần đánh giá được nguy cơ bị dị ứng của con, trang bị các kiến thức và giải pháp phòng ngừa thích hợp.

Mẹ có thể đến tư vấn bác sĩ hoặc thử đánh giá các nguy cơ dị ứng cho trẻ tại đây để có những chuẩn bị cho việc chăm sóc sức khoẻ của con.

Phòng ngừa dị ứng bằng dinh dưỡng

Chúng ta có thể phòng ngừa và hạn chế được việc trẻ bị dị ứng từ chế độ dinh dưỡng. Các nghiên cứu y khoa chỉ ra rằng: nếu cho trẻ bú sữa mẹ ít nhất trong 6 tháng đầu đời sẽ giảm nguy cơ bị dị ứng bởi vì đạm trong sữa mẹ phù hợp với hệ tiêu hóa và hỗ trợ miễn dịch cho trẻ.

Đối với trẻ nhũ nhi có nguy cơ dị ứng trung bình và nguy cơ cao (tức là có tiền căn gia đình bị dị ứng mà không thể bú mẹ trong 6 tháng đầu đời), giải pháp được các chuyên gia khuyến nghị đó là sử dụng công thức dinh dưỡng có đạm thủy phân, đặc biệt là đạm whey thủy phân một phần.

Giải pháp dinh dưỡng có thể giúp trẻ giảm nguy cơ dị ứng ngay trong những năm tháng đầu đời
Giải pháp dinh dưỡng có thể giúp trẻ giảm nguy cơ dị ứng ngay trong những năm tháng đầu đời

Công thức dinh dưỡng đạm thủy phân (một phần hoặc toàn phần) là công thức sữa bò có đạm được phân cắt thành những đoạn nhỏ nên giảm được tính mẫn cảm, từ đó giảm được nguy cơ dị ứng. Trong trường hợp không đủ sữa mẹ, các sản phẩm công thức dinh dưỡng có đạm whey thủy phân một phần được ưu tiên khuyến nghị trong phòng ngừa dị ứng vì có mùi vị dễ uống đối với trẻ (tránh tình trạng trẻ ghét uống sữa) và giá thành hợp lý.

Thông tin thêm:

Theo nghiên cứu GINI - Can thiệp Dinh dưỡng Trẻ Nhũ Nhi người Đức (German Infant Nutrition Intervention) kéo dài 10 năm, theo dõi trên 1.450 trẻ ở lứa tuổi học đường đã cho thấy việc can thiệp dinh dưỡng sớm bằng sữa công thức thủy phân đạm sữa bò giúp giảm đáng kể tỷ lệ biểu hiện dị ứng ở trẻ có tiền căn gia đình bị dị ứng. Công thức đạm whey thủy phân một phần giúp giảm 36% nguy cơ viêm da dị ứng từ lúc sinh đến lúc 6 tuổi. Đây là các nghiên cứu do chính phủ Đức tài trợ và được tiến hành độc lập với nhà sản xuất.

Hiện nay, Nestlé Thụy Sỹ có công nghệ hiện đại độc quyền có thể phân cắt một cách nhẹ nhàng đạm whey của sữa bò thành những đoạn có trọng lượng phân tử nhỏ hơn đến 10 lần, vừa giúp làm giảm tính sinh dị ứng của đạm mà vẫn hỗ trợ trẻ tăng trưởng và phát triển khỏe mạnh.

Bố và con gái

Nhà có ba chị em, bố rất thân thiết và quý con thứ và con út nhưng với cô chị cả, bố lại ít nói, dè chừng. Giữa bố và con gái cả dường như có thứ vật cản vô hình.

Bố có thể hàn huyên tâm sự bên cạnh con trai thứ, thơm má, chải tóc cho con gái út nhưng trước mặt con gái đầu lòng, bố rất ít khi thể hiện tình cảm. Con gái đi học xa, gọi điện về nhà chỉ muốn tỉ tê cùng mẹ, nếu bố lỡ nhấc máy thì cũng bảo “cho con gặp mẹ”. Người ngoài nhìn vào còn tưởng họ không phải cha con ruột.

Con gái phải đi học xa nhà từ cấp Ba. Lúc con gái thi đỗ trường chuyên tỉnh, mẹ chẳng muốn cho con nhập học chút nào, thương con trọ học xa nhà cả 30 cây số. Nhưng bố một mực khuyên nhủ con gái quyết tâm theo học, vì như thế sẽ tốt cho mai sau.

Mẹ lúc nào cũng tự hào đem khoe thành tích học tập của con gái với bạn bè, hàng xóm. Mẹ tất bật chuẩn bị kỹ càng thức ăn, quần áo, thuốc men để con gái cuối tuần về nhà lại mang đi. Các em thì luôn miệng hỏi lúc nào chị mới về, suốt ngày đòi gọi điện để nói chuyện với chị. Bố là người tỏ ra điềm tĩnh nhất. Ngày con gái bắt xe khách lên thành phố trọ học, mẹ rối rít nhắc nhở con gái đủ điều, các em tíu tít đòi đi theo chị, bố chỉ mấp máy miệng nói một tiếng “ừ” lúc con gái vẫy tay chào.

Nhưng chính bố lại là người nhớ thương con gái nhiều nhất. Con gái chỉ biết được điều đó khi nghe mẹ kể lại những ngày đầu tiên con gái học xa nhà, có bữa cơm bố bưng bát ra ngoài hiên ngồi ăn một mình, bảo “cho thoáng”. Lúc mẹ ra gọi bố vào đơm thêm cơm thì thấy bố đang vừa trệu trạo nhai vừa ứa nước mắt. Mẹ hỏi mãi bố mới chịu “khai” rằng bố chạnh lòng khi mâm cơm thiếu con gái cả, bố lo lắng không biết đi ở trọ con có cơm nước tử tế, đủ đầy. Con gái nghe mẹ kể đến đó nước mắt cũng lưng tròng.

Bố và con gái cả thường hay xích mích. Vì con gái quá giống tính bố, ít lời nhưng hơi cộc tính, sống tình cảm nhưng cứ tỏ ra lạnh lùng, đã thế còn cố chấp. Nên nhiều khi cùng bàn luận về một vấn đề, hai cha con chẳng ai chịu ai. Bố đã ít thể hiện tình cảm, con gái cả lại luôn tỏ ra cứng rắn, trong khi em trai hài hước, em gái út thích làm nũng đều rất quấn bố. Chị cả vì thế đôi khi cũng tủi thân, nghĩ mình không được cưng nựng như hai em.

Chỉ đến khi làm mẹ, con gái mới hiểu tấm lòng của bậc sinh thành. Con gái kết hôn khi vừa tốt nghiệp đại học vì lỡ có bầu. Mẹ không nén nổi sự tức giận, xót xa nên trút lên đầu con gái những lời chỉ trích, đay nghiến rằng con không biết thương cha mẹ, được đầu tư cho ăn học nhưng chưa công việc tử tế đã để bụng vượt mặt, rằng chồng gần không lấy lại đi lấy chồng tít trong Sài Gòn, bố mẹ coi như mất con.


Ngày vui của con gái vì thế mà không vui trọn vẹn. Khi tiệc cưới đã vãn, bố kéo con gái ra nói chuyện riêng, dúi vào tay con sợi dây chuyền vàng bố giấu mẹ mua. Bố bảo luôn tôn trọng những quyết định của con và tin rằng con sẽ hạnh phúc. Con gái nghẹn ngào không nói nên lời, nhà lúc ấy còn bao nhiêu tiền bố mẹ đã dốc ra lo tiệc cưới và cho hai vợ chồng ít vốn liếng mua căn chung cư trả góp. Bố chắc phải chạy vạy đi mượn bạn bè mới có thêm tiền mua vàng cho con.

Nghe tin cháu ngoại sốt cao phải nhập viện. Mẹ phải quán xuyến cửa hàng ăn không thể thu xếp vào với con gái. Bố ở nhà đứng ngồi không yên, bèn xin nghỉ phép cả tuần để đi thăm cháu ngoại. Bố biết mình vụng về, lúng túng cũng chẳng giúp được gì nhưng có bố xuất hiện có lẽ con gái vững tâm hơn.

Con gái lần đầu chăm con,vô cùng hoang mang khi con đau ốm. Trông thấy bố hốt hoảng chạy vào bệnh viện, mái đầu như bạc thêm rất nhiều sợi, quả thật con gái như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy may mắn vô cùng khi được sinh ra làm đứa con gái cứng đầu của bố, để được bố yêu thương bằng thứ tình cảm bao la, độ lượng, không dễ nói nên lời.

Sunday, 15 November 2015

Xúc động đám cưới không chú rể

Anh Tristin Woods, 17 tuổi, ra đi trong một tai nạn bi thảm cách đây một năm khi đang cùng vị hôn thê Lauren Reynolds chuẩn bị cho đám cưới.

Để tưởng nhớ người yêu quá cố, Lauren Reynolds giờ đây tự tổ chức một lễ cưới, với sự chung vui của người thân, bạn bè. Chú rể mãi mãi không xuất hiện, chỉ có Lauren ôm khư khư tấm ảnh chụp chung của hai người.


Một năm trước, Tristin Woods gặp tai nạn giao thông và đột ngột qua đời chỉ một tháng trước khi đám cưới diễn ra. Trong lễ cưới đặc biệt, cô gái tội nghiệp mặc bộ váy cưới đã cùng vị hôn phu quá cố đi mua nhưng chưa có cơ hội được mặc.


Lauren chia sẻ: “Ngày Tristin đi, tôi không chỉ mất anh ấy mà còn mất quãng đời còn lại đáng ra chúng tôi sẽ sống bên nhau, mất những đứa con và cả những đứa cháu chúng tôi chẳng bao giờ còn có cơ hội cưng chiều. Tôi tin rằng Tristin từ thiên đường luôn cảm kích tất cả những ai đã ở bên, chăm sóc tôi trong khoảng thời gian khó khăn vừa qua. Trong đám cưới của chúng tôi, tôi cứ có cảm giác anh ấy đang đứng rất gần, âm thầm nắm tay tôi”.

Lauren đã đưa bạn bè và gia đình đến biển Dash Point ở tiểu bang Washington. Đó là một nơi đầy ắp kỷ niệm của cô và người thương đã qua đời. Tại đây Lauren cùng các vị khách viết lời ước hoặc những điều gửi gắm cho Tristin vào những quả bóng bay rồi thả nó lên trời.


“Hôm diễn ra đám cưới quả là một ngày hạnh phúc, nhưng rồi tôi vẫn về nhà một mình, không có chồng bên cạnh, đến lúc thức giấc cũng chỉ mình tôi trong căn phòng trống. Anh ấy đã là cánh tay vững chãi dắt tôi đi qua những chặng đường chúng tôi từng bước chung, là người cổ vũ, an ủi tôi trong mọi hoàn cảnh. Tâm hồn tôi giờ đây đã yên tĩnh hơn, tôi vẫn thấy buồn đau nhưng cùng lúc đó cảm nhận được sự yên bình. Cứ như thể Tristin vẫn còn đây, nắm tay tôi và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, anh vẫn dõi theo tôi trong từng hành trình, vẫn là người động viên, an ủi” – Cô dâu tâm sự.

Nhiếp ảnh gia Stephanie Jarstad, người chụp ảnh trong đám cưới của Lauren nói rằng: “Dường như chú rể vẫn ở quanh đây, âm thầm đứng cạnh cô đâu. Cuộc đời thật mong manh, nhưng chứng kiến những gì cô gái ấy đã làm, tôi biết rằng trên đời vẫn tồn tại thứ tình yêu chân thành và vĩnh cửu”.

 
Blogger Templates