Pages

Sunday, 12 February 2017

Mẹ chồng sáng sáng chặn cửa, "soi" quần áo con dâu

Mẹ chồng tôi là một nhà giáo, bà về hưu đã gần 20 năm. Thời của bà, mọi thứ đều phải “khuôn vàng, thước ngọc”, con dâu phải đảm đang, "xuất giá tòng phu".

Tư tưởng đó đã ăn sâu vào tiềm thức nên lúc nào bà cũng mang ra để uốn nắn và áp đặt vào con dâu . Điều đó đã gây ra những xung đột căng thẳng giữa tôi và bà từ khi tôi bắt đầu về làm dâu.
Gia đình tôi thuộc dạng khá giả, bố mẹ đều là những người làm nghiên cứu khoa học nên dạy dỗ con rất cẩn thận. Tôi có học thức cũng quán xuyến gia đình, nội trợ bếp núc rất khéo léo.
Vì vậy, khi bước chân về làm dâu, tôi rất tự tin với nền tảng vốn có của bản thân. Nhưng tôi đã nhầm, bởi trong con mắt mẹ chồng, tôi luôn luôn là đứa vụng về, thiếu kiến thức thường nhật về cuộc sống.

Ảnh: Women Day
Ảnh: Women Day
Một ngày làm việc của tôi bao giờ cũng kết thúc vào lúc 7 giờ tối. Hai vợ chồng về nhà ăn cơm và cùng nhau dọn dẹp, chăm sóc nhà cửa. Tôi rửa bát thì anh đi giặt quần áo và lau nhà… Việc gì hai vợ chồng cũng đều cùng nhau san sẻ, để có thời gian nghỉ ngơi cho cả hai.
Mẹ chồng lại trách tôi là phụ nữ mà lại để đàn ông làm việc nhà. Bà nói mát mẻ: “Thời của mẹ, những việc trong gia đình thế này, mẹ phải tự làm hết, không bao giờ dám nhờ đến chồng".
Thấy mẹ chồng nói thế, tôi không dám nhờ vả chồng việc nhà nữa. Mọi chuyện gia đình nhà chồng tôi cũng không dám lơ là, xao nhãng để mẹ thấy hài lòng.
Mẹ chồng hắt hơi sổ mũi là tôi mua thuốc, mua đồ tẩm bổ cho bà. Bà có sở thích gì tôi cũng mua đồ đắt tiền về tặng. Nhưng điều đó cũng chẳng khiến mẹ thoải mái với tôi hơn. Bà không chê cái này thì chê cái kia.
Tết năm nay, biết mẹ chồng kỹ tính, tôi dậy từ sớm, cẩn thận làm mâm cơm Tất niên, cơm cúng sáng mùng 1 khá tươm tất với một con gà, bát canh măng, đĩa nem rán, rau xào… theo đúng phong tục truyền thống.
Vậy mà mẹ chồng vẫn ỉ ôi, chê con dâu nấu không đủ món. Bà nói, mâm cơm cúng bao giờ cũng phải đủ 8 đĩa 5 bát, đằng nay có mấy món lèo tèo, làm cơm cúng tổ tiên theo kiểu lấy lệ.
Công việc tôi đang làm cần phải đi giao tiếp nhiều, buộc tôi phải chăm chút tới ngoại hình và trang phục. Thấy tôi sắm sửa váy vóc, trang điểm đi làm, bà kêu tôi hoang phí.
Bà trách: “Nếp nhà này từ xưa đến nay vợ mà không biết tiết kiệm chỉ có tan hoang cửa nhà thôi. Ngày trước mẹ đi dạy học, cả năm có 3 bộ quần tây, áo cánh là đẹp lắm rồi”.
Cứ sáng bước chân xuống cầu thang mẹ chồng lại soi tôi từ đầu đến chân. Hôm nào thấy tôi mặc váy, bà sa sầm mặt, chê đồ hở hang. Bộ váy của tôi nào hở hàng gì, dài qua gối kèm áo sơ mi công sở lịch sự.
Chán cảnh nghe giọng mẹ chồng soi mói, chê bai đồ mặc, trước khi ra khỏi cửa, tôi vớ luôn chiếc áo chống nắng dài kín chân mặc ra ngoài bộ đầm. Bà không biết tôi mặc thế nào bên trong nên cũng chẳng kêu ca được nữa.
Hết cảnh bị mẹ chồng kêu ca về váy vóc, quần áo, tôi và mẹ lại rơi vào “cuộc chiến” không khoan nhượng trong căn bếp.
Tôi có thói quen mua đồ tươi nấu nướng cho cả nhà ăn, không ăn hết thì bỏ đi, cùng lắm là ăn sang bữa thứ hai. Nhưng tính tiết kiệm đến kham khổ dường như đã ăn sâu trong máu mẹ chồng tôi nên điều đó làm bà khó chịu.
Có bát canh thừa, lèo tèo vài miếng khoai, tôi định bụng đổ ra sọt rác, ai ngờ mẹ chồng lấy cất đi. Hôm sau bà lấy thêm ít khoai nữa cho vào nấu. Cả bữa cơm hôm đó tôi không dám động đũa vào bát canh.
Tôi đọc sách nhiều, được biết gia vị mì chính không tốt cho sức khỏe nên nấu ăn tôi không cho vào thức ăn.
Mẹ chồng thấy tôi không nêm, bà chê đồ nhạt nhẽo, bảo ngày xưa thời bao cấp, có một lạng mì chính là quý lắm...
Hai vợ chồng tôi kinh tế cũng khá, muốn bù đắp cho bà những năm tháng vất vả thờ chồng nuôi con mà bà không hiểu. Bà cứ duy trì những tư tưởng lạc hậu, cổ hủ vào cuộc sống hiện đại ngày nay khiến ai cũng mệt mỏi.

Đau đớn phát hiện bí mật của chồng trên chiếc giường cưới

Thiệp mời đã phát hết đi, họ hàng làng xóm 2 bên cũng đã đều ra mắt, lễ ăn hỏi cũng đã diễn ra gần 1 tháng, và đăng ký kết hôn được 1 tuần, chỉ chờ lễ cưới nữa là chúng tôi về cùng 1 nhà. Vậy mà...

Thế mà ngay trước ngày cưới, tôi đã phát hiện ra 1 sự thật quá đau lòng, chồng tôi lén lút với người yêu cũ, không những thế, họ còn ngủ ngay trên chiếc giường cưới mà tôi còn chưa được bước chân lên.

Hình minh họa
Hình minh họa
Tôi gặp và quen chồng tôi cách đây 3 năm, thế nhưng 1 năm trở lại đây chúng tôi mới qua lại tìm hiểu và quyết định đi đến hôn nhân. Khi mới quen anh, cả tôi và anh đều đang yêu 1 người khác, nhưng vì nhiều vấn đề, cả tôi và anh đều chia tay người yêu và gặp lại nhau cùng 1 thời điểm. Tôi gặp lại anh vào lúc tâm trạng đang lúc chán nản vì cả tình yêu và công việc. Anh thì mới nghe tin người yêu cũ lấy chồng. Sau vài cuộc hẹn qua loa và hời hợt từ phía cả 2, chúng tôi cứ thế trở thành người yêu của nhau từ lúc nào mà không biết. Tôi 30 tuổi, còn anh đã 39 tuổi, và rồi cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng đến, giống như 1 việc nghiễm nhiên, và được cả tôi và anh đón nhận như 1 chuyện hết sức bình thường trong cuộc đời. Bình thường đến mức "tầm thường". Có lẽ đó cũng chính là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi mải mê với công việc và khô khan trong tình cảm, yêu và cưới như là 1 chương trình đã được định sẵn. Suốt 1 năm yêu nhau, chúng tôi chỉ gặp nhau định kỳ 1 tuần 2 lần. Trong những cuộc hẹn ấy, chúng tôi cũng chỉ đi ăn và nói những câu chuyện xã giao, nhạt nhẽo. Tôi không hề có cảm giác yêu đương hay hạnh phúc với chồng tôi. Và có lẽ ngược lại anh ta cũng vậy. Chúng tôi làm lễ ăn hỏi và cưới giả trước khi làm lễ cưới chính thức 1 tháng. Và đăng ký kết hôn sau khi ăn hỏi khoảng nửa tháng. Nhưng chính trong khoảng thời gian này, tôi lờ mờ phát hiện ra chồng tôi vẫn còn qua lại với người yêu cũ.
Tôi không phải phụ nữ hay ghen tuông mù quáng, tuy nhiên muốn mọi chuyện phải rõ ràng nên tôi quyết tâm tìm ra bằng chứng. Tôi thuê 1 văn phòng thám tử theo dõi chồng tôi, và chỉ sau 3 ngày tôi đã có đầy đủ bằng chứng họ đã hẹn hò với nhau như thế nào, thậm chí cả ngủ với nhau ra sao. Và đau đớn thay, họ ngủ với nhau ngay trên chiếc giường cưới trong căn hộ mà chúng tôi vừa mua, chiếc giường mà ngay cả tôi cũng chưa 1 lần được đặt chân lên.
Ngay tối hôm đó, tôi hẹn anh ra ngoài uống nước, và yêu cầu anh đưa điện thoại cho tôi, nói dối là nhắn tin cho bạn vì điện thoại tôi hết tiền. Tôi vào zalo của anh, việc tôi chưa bao giờ có ý muốn làm (cũng chính vì thế mà anh không ngần ngại đưa điện thoại cho tôi). Tất cả những tin nhắn yêu đương của 2 người vẫn còn nguyên chưa kịp xóa. Tin nhắn cuối cùng anh nhắn cho người tình: "Trước ngày cưới của anh, có thể cho anh gặp em 1 lần nữa được không? Anh muốn có kỷ niệm đẹp về em trước khi anh là của người ta." Người phụ nữ kia đã đọc và im lặng. Tôi lặng lẽ chụp lại màn hình rồi gửi hết về máy của tôi. Và giờ đây tôi đang ngồi đọc lại từng đoạn tin nhắn yêu đương của 2 người. Người yêu cũ của chồng tôi quyết định sau đám cưới của chúng tôi sẽ không gặp lại chồng tôi nữa. Có vẻ 2 người đang cảm thấy rất đau khổ vì yêu nhau mà không đến được với nhau. Còn tôi, tôi cảm thấy cay đắng và thương thay cho bản thân mình.
Tôi đã làm gì để phải trả giá đắt như vậy? Đã bị tổn thương 1 lần vì 1 người tôi yêu quá nhiều, tại sao lại bắt tôi phải tổn thương thêm lần nữa vì 1 người tôi không yêu? Tôi phải làm gì đây? Tiếp tục với cuộc hôn nhân không tình yêu và chấp nhận cho trái tim chồng mình thuộc về người phụ nữ khác? Hay phá tan cuộc hôn nhân này trong sự bàng hoàng của gia đình và họ hàng?

 
Blogger Templates