Pages

Sunday, 12 February 2017

Mẹ chồng sáng sáng chặn cửa, "soi" quần áo con dâu

Mẹ chồng tôi là một nhà giáo, bà về hưu đã gần 20 năm. Thời của bà, mọi thứ đều phải “khuôn vàng, thước ngọc”, con dâu phải đảm đang, "xuất giá tòng phu".

Tư tưởng đó đã ăn sâu vào tiềm thức nên lúc nào bà cũng mang ra để uốn nắn và áp đặt vào con dâu . Điều đó đã gây ra những xung đột căng thẳng giữa tôi và bà từ khi tôi bắt đầu về làm dâu.
Gia đình tôi thuộc dạng khá giả, bố mẹ đều là những người làm nghiên cứu khoa học nên dạy dỗ con rất cẩn thận. Tôi có học thức cũng quán xuyến gia đình, nội trợ bếp núc rất khéo léo.
Vì vậy, khi bước chân về làm dâu, tôi rất tự tin với nền tảng vốn có của bản thân. Nhưng tôi đã nhầm, bởi trong con mắt mẹ chồng, tôi luôn luôn là đứa vụng về, thiếu kiến thức thường nhật về cuộc sống.

Ảnh: Women Day
Ảnh: Women Day
Một ngày làm việc của tôi bao giờ cũng kết thúc vào lúc 7 giờ tối. Hai vợ chồng về nhà ăn cơm và cùng nhau dọn dẹp, chăm sóc nhà cửa. Tôi rửa bát thì anh đi giặt quần áo và lau nhà… Việc gì hai vợ chồng cũng đều cùng nhau san sẻ, để có thời gian nghỉ ngơi cho cả hai.
Mẹ chồng lại trách tôi là phụ nữ mà lại để đàn ông làm việc nhà. Bà nói mát mẻ: “Thời của mẹ, những việc trong gia đình thế này, mẹ phải tự làm hết, không bao giờ dám nhờ đến chồng".
Thấy mẹ chồng nói thế, tôi không dám nhờ vả chồng việc nhà nữa. Mọi chuyện gia đình nhà chồng tôi cũng không dám lơ là, xao nhãng để mẹ thấy hài lòng.
Mẹ chồng hắt hơi sổ mũi là tôi mua thuốc, mua đồ tẩm bổ cho bà. Bà có sở thích gì tôi cũng mua đồ đắt tiền về tặng. Nhưng điều đó cũng chẳng khiến mẹ thoải mái với tôi hơn. Bà không chê cái này thì chê cái kia.
Tết năm nay, biết mẹ chồng kỹ tính, tôi dậy từ sớm, cẩn thận làm mâm cơm Tất niên, cơm cúng sáng mùng 1 khá tươm tất với một con gà, bát canh măng, đĩa nem rán, rau xào… theo đúng phong tục truyền thống.
Vậy mà mẹ chồng vẫn ỉ ôi, chê con dâu nấu không đủ món. Bà nói, mâm cơm cúng bao giờ cũng phải đủ 8 đĩa 5 bát, đằng nay có mấy món lèo tèo, làm cơm cúng tổ tiên theo kiểu lấy lệ.
Công việc tôi đang làm cần phải đi giao tiếp nhiều, buộc tôi phải chăm chút tới ngoại hình và trang phục. Thấy tôi sắm sửa váy vóc, trang điểm đi làm, bà kêu tôi hoang phí.
Bà trách: “Nếp nhà này từ xưa đến nay vợ mà không biết tiết kiệm chỉ có tan hoang cửa nhà thôi. Ngày trước mẹ đi dạy học, cả năm có 3 bộ quần tây, áo cánh là đẹp lắm rồi”.
Cứ sáng bước chân xuống cầu thang mẹ chồng lại soi tôi từ đầu đến chân. Hôm nào thấy tôi mặc váy, bà sa sầm mặt, chê đồ hở hang. Bộ váy của tôi nào hở hàng gì, dài qua gối kèm áo sơ mi công sở lịch sự.
Chán cảnh nghe giọng mẹ chồng soi mói, chê bai đồ mặc, trước khi ra khỏi cửa, tôi vớ luôn chiếc áo chống nắng dài kín chân mặc ra ngoài bộ đầm. Bà không biết tôi mặc thế nào bên trong nên cũng chẳng kêu ca được nữa.
Hết cảnh bị mẹ chồng kêu ca về váy vóc, quần áo, tôi và mẹ lại rơi vào “cuộc chiến” không khoan nhượng trong căn bếp.
Tôi có thói quen mua đồ tươi nấu nướng cho cả nhà ăn, không ăn hết thì bỏ đi, cùng lắm là ăn sang bữa thứ hai. Nhưng tính tiết kiệm đến kham khổ dường như đã ăn sâu trong máu mẹ chồng tôi nên điều đó làm bà khó chịu.
Có bát canh thừa, lèo tèo vài miếng khoai, tôi định bụng đổ ra sọt rác, ai ngờ mẹ chồng lấy cất đi. Hôm sau bà lấy thêm ít khoai nữa cho vào nấu. Cả bữa cơm hôm đó tôi không dám động đũa vào bát canh.
Tôi đọc sách nhiều, được biết gia vị mì chính không tốt cho sức khỏe nên nấu ăn tôi không cho vào thức ăn.
Mẹ chồng thấy tôi không nêm, bà chê đồ nhạt nhẽo, bảo ngày xưa thời bao cấp, có một lạng mì chính là quý lắm...
Hai vợ chồng tôi kinh tế cũng khá, muốn bù đắp cho bà những năm tháng vất vả thờ chồng nuôi con mà bà không hiểu. Bà cứ duy trì những tư tưởng lạc hậu, cổ hủ vào cuộc sống hiện đại ngày nay khiến ai cũng mệt mỏi.

Đau đớn phát hiện bí mật của chồng trên chiếc giường cưới

Thiệp mời đã phát hết đi, họ hàng làng xóm 2 bên cũng đã đều ra mắt, lễ ăn hỏi cũng đã diễn ra gần 1 tháng, và đăng ký kết hôn được 1 tuần, chỉ chờ lễ cưới nữa là chúng tôi về cùng 1 nhà. Vậy mà...

Thế mà ngay trước ngày cưới, tôi đã phát hiện ra 1 sự thật quá đau lòng, chồng tôi lén lút với người yêu cũ, không những thế, họ còn ngủ ngay trên chiếc giường cưới mà tôi còn chưa được bước chân lên.

Hình minh họa
Hình minh họa
Tôi gặp và quen chồng tôi cách đây 3 năm, thế nhưng 1 năm trở lại đây chúng tôi mới qua lại tìm hiểu và quyết định đi đến hôn nhân. Khi mới quen anh, cả tôi và anh đều đang yêu 1 người khác, nhưng vì nhiều vấn đề, cả tôi và anh đều chia tay người yêu và gặp lại nhau cùng 1 thời điểm. Tôi gặp lại anh vào lúc tâm trạng đang lúc chán nản vì cả tình yêu và công việc. Anh thì mới nghe tin người yêu cũ lấy chồng. Sau vài cuộc hẹn qua loa và hời hợt từ phía cả 2, chúng tôi cứ thế trở thành người yêu của nhau từ lúc nào mà không biết. Tôi 30 tuổi, còn anh đã 39 tuổi, và rồi cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng đến, giống như 1 việc nghiễm nhiên, và được cả tôi và anh đón nhận như 1 chuyện hết sức bình thường trong cuộc đời. Bình thường đến mức "tầm thường". Có lẽ đó cũng chính là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi mải mê với công việc và khô khan trong tình cảm, yêu và cưới như là 1 chương trình đã được định sẵn. Suốt 1 năm yêu nhau, chúng tôi chỉ gặp nhau định kỳ 1 tuần 2 lần. Trong những cuộc hẹn ấy, chúng tôi cũng chỉ đi ăn và nói những câu chuyện xã giao, nhạt nhẽo. Tôi không hề có cảm giác yêu đương hay hạnh phúc với chồng tôi. Và có lẽ ngược lại anh ta cũng vậy. Chúng tôi làm lễ ăn hỏi và cưới giả trước khi làm lễ cưới chính thức 1 tháng. Và đăng ký kết hôn sau khi ăn hỏi khoảng nửa tháng. Nhưng chính trong khoảng thời gian này, tôi lờ mờ phát hiện ra chồng tôi vẫn còn qua lại với người yêu cũ.
Tôi không phải phụ nữ hay ghen tuông mù quáng, tuy nhiên muốn mọi chuyện phải rõ ràng nên tôi quyết tâm tìm ra bằng chứng. Tôi thuê 1 văn phòng thám tử theo dõi chồng tôi, và chỉ sau 3 ngày tôi đã có đầy đủ bằng chứng họ đã hẹn hò với nhau như thế nào, thậm chí cả ngủ với nhau ra sao. Và đau đớn thay, họ ngủ với nhau ngay trên chiếc giường cưới trong căn hộ mà chúng tôi vừa mua, chiếc giường mà ngay cả tôi cũng chưa 1 lần được đặt chân lên.
Ngay tối hôm đó, tôi hẹn anh ra ngoài uống nước, và yêu cầu anh đưa điện thoại cho tôi, nói dối là nhắn tin cho bạn vì điện thoại tôi hết tiền. Tôi vào zalo của anh, việc tôi chưa bao giờ có ý muốn làm (cũng chính vì thế mà anh không ngần ngại đưa điện thoại cho tôi). Tất cả những tin nhắn yêu đương của 2 người vẫn còn nguyên chưa kịp xóa. Tin nhắn cuối cùng anh nhắn cho người tình: "Trước ngày cưới của anh, có thể cho anh gặp em 1 lần nữa được không? Anh muốn có kỷ niệm đẹp về em trước khi anh là của người ta." Người phụ nữ kia đã đọc và im lặng. Tôi lặng lẽ chụp lại màn hình rồi gửi hết về máy của tôi. Và giờ đây tôi đang ngồi đọc lại từng đoạn tin nhắn yêu đương của 2 người. Người yêu cũ của chồng tôi quyết định sau đám cưới của chúng tôi sẽ không gặp lại chồng tôi nữa. Có vẻ 2 người đang cảm thấy rất đau khổ vì yêu nhau mà không đến được với nhau. Còn tôi, tôi cảm thấy cay đắng và thương thay cho bản thân mình.
Tôi đã làm gì để phải trả giá đắt như vậy? Đã bị tổn thương 1 lần vì 1 người tôi yêu quá nhiều, tại sao lại bắt tôi phải tổn thương thêm lần nữa vì 1 người tôi không yêu? Tôi phải làm gì đây? Tiếp tục với cuộc hôn nhân không tình yêu và chấp nhận cho trái tim chồng mình thuộc về người phụ nữ khác? Hay phá tan cuộc hôn nhân này trong sự bàng hoàng của gia đình và họ hàng?

Wednesday, 18 January 2017

Những bàn tay đã nắm

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?” Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi. Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.
Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?”. Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” .Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác. Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.
Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?”. Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”.
Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỉ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.
Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.
Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.
Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi. Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.
Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi: Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay? Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.
Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.
Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?

Màn cầu hôn đình đám viện đến cả... xe cảnh sát

Nhằm gây ấn tượng với bạn gái, một người đàn ông ở Florida, Mỹ đã mạnh dạn nhờ cảnh sát địa phương hỗ trợ để thực hiện màn cầu hôn “có một không hai”.

Jason đã nhờ một số cảnh sát thuộc quận St.Johns ở Florida tham gia vào màn cầu hôn
Jason đã nhờ một số cảnh sát thuộc quận St.Johns ở Florida tham gia vào màn cầu hôn
Jason DePalma muốn tạo sự bất ngờ cho bạn gái khi ngỏ lời cầu hôn nên đã nhờ cảnh sát địa phương giúp mình thực hiện một pha vây bắt giống như phim truyền hình. Theo đó, người đàn ông sẽ bị chặn đầu xe rồi yêu cầu quỳ gối, giơ tay với tội danh vi phạm giao thông giả rồi bất ngờ ngỏ lời cầu hôn.
Người đàn ông 38 tuổi giả vờ sợ hãi khi ra khỏi xe
Người đàn ông 38 tuổi giả vờ sợ hãi khi ra khỏi xe
Trao lời cầu hôn bất ngờ cho bạn gái
Trao lời cầu hôn bất ngờ cho bạn gái
Kế hoạch là như vậy nhưng trong cơn hoảng loạn, Jason đã tăng tốc khi đi qua đèn đỏ và vi phạm giao thông thật. May mắn là màn cầu hôn vẫn diễn ra suôn sẻ và các cảnh sát chỉ phạt cảnh cáo khi mọi chuyện đã xong xuôi.
“Các nhân viên công vụ ngồi sẵn ở phía bên kia đường đợi chúng tôi. Khi tôi và bạn gái đi bộ xuống xe, cả hai đều có thể nhìn thấy họ. Rồi lúc tôi vượt đèn đỏ và bị rượt đuổi, bạn gái tôi đã run lên sợ hãi. Cô ấy có vẻ sốc thực sự”, Jason kể lại giây phút “lừa” người yêu.
Hai chiếc xe tuần tra đến chặn đầu xe của cặp đôi và yêu cầu Jason ra khỏi xe, đặt tay lên đầu y như kế hoạch. Khi đã quỳ gối, giơ tay rồi, người đàn ông 38 tuổi mới tươi cười rút nhẫn và bày tỏ mong ước bạn gái dành phần còn lại của cuộc đời bên mình.
Giải thích cho vé phạt sau màn cầu hôn, cảnh sát Chuck Mulligan tiết lộ:
“Chúng tôi phải đặt an toàn giao thông lên trên hết và anh ấy rõ ràng đã vi phạm”.
Cặp đôi ôm nhau trong tiếng vỗ tay của các cảnh sát…
Cặp đôi ôm nhau trong tiếng vỗ tay của các cảnh sát…
…trước khi nhận vé cảnh cáo vì vi phạm an toàn giao thông
…trước khi nhận vé cảnh cáo vì vi phạm an toàn giao thông
 
Blogger Templates