Pages

Monday, 14 March 2016

“Suốt ngày nịnh chồng”

Thi thoảng mọi người cứ bĩu môi nhiếc em: “Lại nịnh chồng, suốt ngày nịnh chồng” khiến em lấy làm ngạc nhiên: “Ơ hay nhỉ, chồng mình chả nịnh thì nịnh ai, sang nịnh chồng hàng xóm lại bị oánh cho què cẳng chứ chả đùa”.


Hình chỉ có tính chất minh họa.
Hình chỉ có tính chất minh họa.
Nên là em cứ muốn lan tỏa niềm hãnh diện này ra đấy, kệ em. Miễn sau khi em nịnh có “đứa” vui, cười típ mắt, rồi nai lưng ra đỡ em khối việc nhà, rồi nịnh lại em, là em cũng đủ ngất ngây mỗi ngày. Tội gì, khối người chả có chồng mà nịnh, bao kẻ có chồng mà không biết nịnh, để đứa khác nó nịnh mất chả ngồi mà khóc, nên là em tiếp tục nịnh chồng em đây.
Mà nói thẳng ra, chẳng phải nịnh chồng thì cũng chính là em đang tự nâng tầm của mình lên đó sao, em tài thì mới có chồng tuyệt thế chứ. Thật đúng nhất cử lưỡng tiện!
Thành thực mà nói, chồng em ngoài việc đẹp trai, thông minh, học giỏi, kiếm tiền khá, nấu ăn quá đỉnh, tâm lý, tinh tế, yêu vợ, thương con ra thì nhìn chung chẳng được cái nước non gì. Nhưng em vẫn yêu chồng lắm, yêu lắm chứ chẳng phải yêu vừa đâu. Vì dẫu sao, trong hơn sáu tỉ người trên thế giới này mới có một người như anh ấy, người đã nguyện sống bên em đến khi đầu bạc răng long, người chấp nhận mọi thói hư tật xấu, có thế nào cũng vẫn cứ nhịn nhường em.
Chồng khiến em nể phục không chỉ ở nết ăn, nết ở mà anh ấy còn được cả cái nết nói, luôn biết cách lựa lời nói giảm nói tránh, để người nghe không bị sốc.
Đợt em được công ty cử đi thi hát, dẫu không thích em lượn suốt thế, nhưng anh tôn trọng quyết định của vợ và luôn động viên em cố lên. Thậm chí còn quan tâm: “Em khàn giọng rồi đấy, uống nước chanh muối đi cho thanh”. Rồi hôm nào em phải luyện tập, chồng cũng lựa về trước nấu nướng “cho ca sỹ ăn kẻo mệt”.
Nghe tin đội của em được đánh giá cao, vào vòng trong với số điểm gần như tuyệt đối, em trêu chồng: “Giờ em chỉ cần bầu sô xịn là thành sao ngay”, Anh cười: “Ừ, người hát hay như em nhiều như lông bò, cứ ngồi đấy mà mơ…”. Em ngơ ngác, em từng đọc khá nhiều sách, nhưng chưa thấy ai ví von thế bao giờ cả, và rốt cục sự so sánh nực cười ấy kéo em về với thực tại, là hãy lo làm tốt công việc chuyên môn của mình đi, “Khi quét sân thì lo quét sân, khi gánh nước lo mà gánh nước”. Chồng em “quách tĩnh” thế, thử hỏi làm sao em lạc cho nổi.
Chẳng cần khảo sát em cũng biết là chồng mình hiếm có khó tìm, nhưng thật ra đã ai từng tự hỏi, em thế nào mà được chồng em như thế không? Em nghĩ đó một phần là do em biết cách nịnh đấy (hình mặt cười toe toét ạ). Nịnh không chỉ là mồm miệng đỡ chân tay đâu, mà lời nói phải đi đôi với việc làm, nghĩa là em cũng phải hành động sao cho tương xứng với những gì chồng dành cho em mới phải.
Thường thì em không bao giờ ngán, ngại thán phục, khen ngợi, khuyếch trương những thành tích chồng đạt được, dù là nhỏ bé, để làm động lực cho anh ấy phấn đấu hơn nữa…
Hôm ngày “phụ nữ vùng lên”, chồng em dịu dàng bảo: “Nếu đặt giữa hoa hồng phù phiếm hoặc anh sẽ làm toàn bộ những việc nhà ngày hôm nay, em chọn gì”. Em e lệ cười: “Thôi nhờ bậc đại trượng phu đỡ em mấy việc nhà “cỏn con” kia đi nhé”.
Và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chồng em vừa lau giọt mồ hôi vừa đi vào nhà xe “lén lút” rút ra một bông hồng tuyệt đẹp đặt trong giấy bóng kính, tặng vợ. Trong khoảnh khắc lịm tim ấy, em lặng thinh, mà thật ra trong lòng thì òa lên sung sướng: “Em yêu chồng lắm. Em thấy rất hạnh phúc, thực sự hạnh phúc”.

Lấy chồng giàu, 7 năm không có một xu dính túi!

Em đi lấy chồng, tính đến nay là tròn 7 năm. Suốt 7 năm nay, em sống an phận, chỉ biết đến chồng, không bao giờ nghĩ đến chuyện đề phòng chồng. Thế nhưng, gần đây, có vài việc xảy ra, nhiều ý kiến mắng chửi em khiến em rất băn khoăn.

Em năm nay 32 tuổi. Trước khi lấy chồng, em đã làm công việc văn phòng, lương tháng không cao, chỉ đủ chi tiêu, sinh hoạt và dành ra một chút để gửi về phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học ở quê. Khi lấy chồng, em may mắn lấy được người chồng hoạt bát, gia đình chồng tương đối khá giả. Tiền ăn, tiền chi tiêu trong gia đình, chồng em chi hết, vì thế, em không phải lo gánh nặng kinh tế như nhiều chị em phụ nữ khác. Đi làm được bao nhiêu, em đưa hết cho chồng.
Sau khi đưa lương, chồng em cũng cho lại vài trăm để em bỏ túi, đề phòng đi đường. Thế nhưng, em cũng không tiêu pha gì, đến cuối tháng, còn bao nhiêu, em lại dốc túi đưa cho chồng. Thậm chí, vì tính em sòng phẳng, lại không thích người khác nghĩ ngợi về mình nên chồng em đưa tiền cho em đi mua đồ ăn thức uống, em cũng ghi chép đầy đủ để anh khỏi nghi ngờ. Quần áo, giầy dép của em, nếu anh không mua hoặc không dẫn em đi cùng để mua thì có sao em dùng vậy, không bao giờ, em đòi hỏi gì nhiều.
Thế nhưng, gần đây, em trai em tuyên bố lấy vợ. Bố mẹ em phải chuẩn bị một khoản lớn khoảng 30 – 40 triệu để lo đám cưới cho con. Bố mẹ em có gọi điện, hỏi vay ít tiền riêng của em.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Khi hỏi vay, bố mẹ còn dặn em phải giữ bí mật, không được để cho chồng em biết, kẻo con rể lại con thường bố mẹ vợ. Tuy nhiên, khi biết em không có đồng nào, muốn vay thì phải chờ em hỏi ý kiến của chồng, bố mẹ em đã chuyển hướng sang họ hàng chứ không muốn vay chồng em.
Mấy tháng sau, em trai em đi trên đường Hà Nội, đoạn gần nhà em, không biết vi phạm lỗi gì mà bị công an bắt phạt 400 nghìn. Nó gọi điện cho em, bảo em mang tiền ra cho nó nộp phạt vì trong túi của nó không có đủ tiền. Thế nhưng lúc đó, chồng em không có ở nhà, bố mẹ chồng thì em ngại hỏi nên em đành phải từ chối em trai mình.
Sau đó, bố mẹ em gọi điện ra mắng em, bảo bằng đấy tuổi đầu, lại mang tiếng lấy chồng giàu mà em trai cần 400 nghìn để nộp phạt cũng không cho.
Em buồn bực lắm, nghĩ ngợi lắm. Rồi, em quyết định nói hết với bố mẹ lý do em từ chối.
Bố mẹ em nghe xong, biết em không có một đồng nào trong tay khi đã ngoài 30 tuổi, đi làm được đồng nào đưa hết cho chồng thì vô cùng thất vọng. Cả bố và mẹ đều mắng em té tát, bảo em dại dột. Theo ý của bố mẹ, em phải có tí tiền giữ lưng đề phòng lúc bất trắc. Bởi cuộc sống nay sướng mai khổ, nay hạnh phúc mai buồn đau không biết đâu mà lần.
Em tâm sự với bạn bè, bạn bè em cũng nói như vậy. Chúng bạn còn khuyên em, phải tranh thủ lúc chồng đang làm ăn được để “thủ” càng nhiều tiền, càng tốt, lỡ sau này có chuyện gì, hoặc có muốn chăm sóc cho bố mẹ đẻ lúc về già cũng còn có đồng tiền. Hơn nữa, ai cũng bảo, phụ thuộc về kinh tế cũng đồng nghĩa với việc không có tiếng nói trong gia đình. Như thế, mình sẽ bị đối xử không khác gì osin.
Em nghe những lời đó mà hoang mang quá. Em nghĩ, đã là vợ chồng, em tin tưởng chồng em tuyệt đối. Hơn nữa, từ khi lấy nhau đến nay, chồng em cũng có chút keo kiệt với gia đình bên ngoại nhưng mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chồng em đều tự giác lo liệu, cũng không bao giờ thấy anh có ý coi thường em.
Còn em, dù không cầm kinh tế như nhiều chị em khác, nhưng em không thấy bực bội. Ngược lại, em thấy thoải mái, em không phải lo nghĩ về những khoản chi tiêu, không cần phải cân đong đo đếm.
Thêm vào đó, việc tích trữ tiền riêng bằng cách bòn rút tiền của chồng, em thấy nó không đoàng hoàng cho lắm. Mà bòn rút không khéo, chồng nghi ngờ, gia đình lại vì thế mà tan vỡ thì làm thế nào?
Có cần thiết phải làm như lời bố mẹ và bạn bè em đã khuyên hay không? Mong mọi người hãy tư vấn cho em.
 
Blogger Templates