Pages

Monday, 21 November 2016

Lãng mạn chuyện tình của người phụ nữ cao hơn 2 mét

Dù sở hữu chiều cao quá khổ và từng được mệnh danh là “Godzilla” thời còn đi học nhưng Aly Stosz vẫn may mắn tìm được một người đàn ông yêu thương mình.

Aly Stosz cao 6ft 9in (gần 2,06 m) và từng bị trêu chọc khi còn đến trường vì chiều cao quá khổ. Tuy nhiên đến khi 20 tuổi, quan điểm của cô đã hoàn toàn thay đổi và nhận thấy bản thân có thể tự hào bởi sự khác biệt của mình.
Aly sở hữu chiều cao vượt trội so với người bình thường
Aly sở hữu chiều cao vượt trội so với người bình thường

Năm 12 tuổi, Aly đã cao 6ft 3in (hơn 1,9 m)
Năm 12 tuổi, Aly đã cao 6ft 3in (hơn 1,9 m)
“Trong quá khứ, nhiều người khiến tôi cảm thấy chiều cao của mình thực sự kinh khủng, quá khác người. Tất cả những ý kiến tiêu cực, những lần bị bắt nạt chồng chất qua các năm thực sự đã khiến tôi lo nghĩ dữ dội. Tôi bị tổn thương, bị coi thường, nhưng cuối cùng nó lại khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn”, Aly chia sẻ.
Bước sang tuổi 20, Aly bắt đầu có cái nhìn lạc quan hơn về chiều cao của bản thân
Bước sang tuổi 20, Aly bắt đầu có cái nhìn lạc quan hơn về chiều cao của bản thân
Người phụ nữ tiết lộ sau khi nhận ra có một số người ngưỡng mộ chiều cao của mình, Aly bắt đầu dấn thân vào nghề người mẫu và bước đầu đạt được thành công. Rồi trong một lần ghé thăm cửa hàng pizza, Aly đã gặp gỡ người đàn ông của đời mình.
Aly bước vào nghề người mẫu và nhận ra cũng có nhiều người ngưỡng mộ mình
Aly bước vào nghề người mẫu và nhận ra cũng có nhiều người ngưỡng mộ mình
Bạn trai của Aly là một huấn luyện viên thể hình cao 6ft 4in (hơn 1,9 m). Ngay khi bước chân vào cửa hàng, Sean đã bị ấn tượng bởi vóc dáng cao lớn và không thể rời mắt khỏi Aly. Dù thấp hơn chục phân nhưng người đàn ông vẫn mạnh dạn mời Aly đi chơi với mình. Hai người đã có một cuộc hẹn hò vui vẻ và chính thức yêu nhau từ đó.
Aly không ngại diện giày cao gót khi đi chơi cùng bạn trai
Aly không ngại diện giày cao gót khi đi chơi cùng bạn trai
“Tôi yêu Aly bởi chính con người cô ấy. Chiều cao là một điều tuyệt vời và nó hấp dẫn tôi ngay cái nhìn đầu tiên. Nhưng tôi còn yêu cô ấy hơn sau khi biết con người bên trong vượt xa hơn hết thảy kích thước to lớn bên ngoài”, Sean thổ lộ cõi lòng.
Sean vô cùng tự hào về chiều cao của bạn gái mình
Sean vô cùng tự hào về chiều cao của bạn gái mình

Phụ nữ không có nghĩa là yếu đuối

Trong cuộc sống hiện đại, người phụ nữ phải trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ chính mình và làm người khác đắm say.

Mở rộng hiểu biết
Kiến thức chính là sức mạnh và để trở nên mạnh mẽ, bạn phải không ngừng học tập. Việc học ở đây không chỉ là trong sách vở mà còn là trong cuộc sống hằng ngày. Bất kì sự mở rộng, phát triển một kĩ năng, một nhận thức nào đó cũng được coi là học. Bởi vậy, dù bận rộn, bạn vẫn nên tranh thủ đọc sách, xem tin tức hoặc thử thách mình trong một lĩnh vực mới mà trước đây chưa từng làm qua.
Thấu hiểu chính mình
Mỗi loại tính cách có thế mạnh riêng của mình và người lý trí hay tình cảm thì đều có mặt mạnh. Khám phá xem bản thân là kiểu người gì, yêu gì, ghét gì, thường phản ứng ra sao cũng là một cách để trở nên tự tin, mạnh mẽ.
Tự động viên
Động lực đến từ những lời khen, động viên của ai đó đồng thời đến từ ý chí mỗi người. Tuy nhiên, phần xuất phát từ bên trong mới là phần vững bền hơn cả. Bởi vậy, hãy tự đi tìm động lực cho mình để trở thành một người không dễ lung lay.
Giá trị không đến từ người khác
Là phụ nữ không đồng nghĩa với việc phải sống phụ thuộc vào những người xung quanh rồi hy vọng nhận lại được điều gì đó. Bạn nên chủ động thực hiện những việc mình mong muốn và đừng đặt nặng quan điểm của người khác lên cảm nhận cá nhân. Nếu thích một món đồ gì đó thì hãy mặc, thích làm gì đó thì hãy thực hiện. Đặc biệt, nếu muốn nhận được sự tôn trọng thì trước hết bạn phải học cách tôn trọng bản thân.

Sunday, 21 August 2016

Bi kịch những thiếu nữ bị phụ tình, vô vọng ôm con đợi gã sở khanh

Khi những ánh đèn giữa thung lũng Măng Ri, huyện Tu Mơ Rông, Kon Tum bật lên, đối nghịch với sự ấm cúng của những gia đình vẹn toàn, ngược lại sự ồn ào từ các lán trại công trường cầu đường là sự trầm lắng của những căn nhà gỗ. Trong những căn nhà ấy rất nhiều phụ nữ Xê Đăng ôm con trong vô vọng đợi chờ người mình từng dốc cạn niềm tin yêu quay về, mà mong đợi ấy như làn khói mong manh.

Vội gửi trao để rồi lầm lũi
Đã bao đêm trôi qua trong tiếng nấc nghẹn một mình, Y D. ở làng Chung Tam, xã Măng Ri cũng không nhớ nữa. Chỉ biết rằng sự đắng đót cứ dâng lên rồi lại chìm xuống đáy lòng để nỗi buồn nặng hơn theo năm tháng. Những khi để tâm trí trôi vào khuya vắng, Y D. như nghe rõ mồn một tiếng xào xạc của lá rừng, của những cơn gió luồn lách qua khe núi.
Cũng từ những đêm khuya vắng ấy cách đây tròn 2 năm, Y D. đã siêu lòng trước những lời đường mật của Nguyễn Văn Bắc, công nhân cầu đường thi công tuyến đường Ngọc Hoàng-Măng Bút - Tu Mơ Rông-Ngọc Linh (tỉnh Kon Tum).
Sau vài đêm hò hẹn, Y D. đã trao gửi trọn vẹn cho Bắc. Ngay khi nhận được thông tin Y D. có thai tháng thứ tư, Bắc đã lặng lẽ rời khỏi công trường, cắt mọi liên lạc. Y D. bị làng phạt vạ, rồi vượt cạn trong nỗi nhọc nhằn, côi cút. Bà H’M. thương con quặn lòng, nuốt cả nỗi niềm vào trong.
Khi đứa con của Y D. cứng cáp, cô một mực muốn khăn gói đi tìm cha của đứa con mình, nhưng biển người mênh mông, biết đâu mà tìm. Nhắc đến những hạnh phúc ngắn ngủi, Y D. nức nở: “Các thiếu nữ ở vùng đất này thật thà lắm. Nghe các công nhân nói là tin thôi, mà ai nói cũng hay cả”. “Trái cấm” tưởng ngọt ngào giờ hóa thành “trái đắng”.
Cũng như Y D., đầu mùa hè năm 2016 này, dọc dài các bản làng của thung lũng Măng Ri kéo lan sang các xã Tê Xăng, Ngọc Lây, Ngọc Yêu của huyện Tu Mơ Rông… hầu như nơi nào có công trường xuyên qua là ở đó có những bà mẹ vò võ ôm con đợi người trong mộng trở về. Y H. ở xã Tê Xăng, một sơn nữ đẹp như hoa rừng, khi vừa bước vào tuổi yêu cũng là lúc lán trại của công trình cầu đường dựng ngay cạnh nhà.
Rạo rực trước những lời hứa về viễn cảnh tương lai tươi đẹp của công nhân Nguyễn Anh Hào. Cứ nghĩ lời nói của Hào cũng thật như cái bụng nên H. đã lén vào rừng hẹn hò cùng người yêu.
Khi sờ tay vào bụng mình thấy những động cựa, H háo hức đi báo cho Hào chuẩn bị lễ cưới, nhưng Hào đã chuyển khỏi lán từ lúc nào không hay. Nhiều bạn của Hào cho biết anh đã có vợ con tận ngoài Bắc. Chẳng nỡ vứt bỏ giọt máu của mình nên đến nay con của H. đã lên 5 tuổi, vẫn từng ngày ngóng cha.
Cũng bởi quá vội tin yêu, vội vàng trao gửi nên Y N. ở làng Ngọc La, xã Măng Ri cũng hết lòng si mê một công nhân cầu đường tên Hải. Chẳng rõ nhà Hải, quê Hải ở đâu, chỉ biết những đêm trăng, rừng xào xạc gió, lời Hải tựa mật ong rừng, Y N. đã tuyệt đối tin tưởng và nghĩ đến một gia đình êm ấm, rộn tiếng trẻ thơ.
Khi cái thai trong bụng Y N. ngày một lớn cũng lúc Hải chuyển đi công trường khác. Y N. một mình sinh con trong nỗi buồn vô tận. Suốt 3 năm nay, chẳng ngày nào Y Ngin thôi mong ngóng Hải sẽ tìm về. Càng ngóng càng buồn, càng vô vọng nên đành buông xuôi.

Trong các bản làng người Xê Đăng...
Trong các bản làng người Xê Đăng...
Cay đắng những niềm riêng
Cách nhà Y N. mấy chục bước chân là nhà Y G. Gọi là nhà nhưng thực ra chỉ là những căn lều dựng tạm, đủ đặt 1 chiếc giường và mấy thứ dụng cụ nấu ăn sơ sài và một số đồ trẻ con.
Trước nhà Y G. là công trường, sau lưng là bạt ngàn rừng núi. Y G. trườn cái nhìn vào phía rừng già như chất chứa nỗi buồn vô hạn bộc bạch: “Em lỡ làng rồi, em gái em cũng đi theo vết xe đổ ấy. Giờ chỉ còn biết tìm niềm vui ở đứa con lên 4 tuổi này thôi. Không biết rồi tương lai sẽ ra sao nhưng hiện tại thì chật vật lắm, nhất là mỗi khi trái gió, trở trời, không có người đàn ông trong nhà”.
Lỡ làng, lầm lũi là vậy nhưng Y G. cũng chỉ biết cắn răng tự chịu bởi những người thân của Y G. đã bao lần cạn lời khuyên ngăn khi biết cô dốc trọn tình yêu cho một công nhân cầu đường. Y G. tâm sự: “Gia đình khuyên nhủ nhưng em không sáng suốt nghe theo nên phải tự gánh chịu thôi, hối hận thì muộn quá rồi”.
Chẳng khác Y G. là bao, có những đêm mưa gió bời bời, một mình Y K. cùng như nhiều thiếu nữ Xê Đăng khác phải đánh vật với mái nhà lợp bằng tôn cũ, che chắn chỗ này lại dột chỗ kia, rồi cũng chỉ một mình vừa chăm con vừa lo chuyện nương rẫy, âm thầm chịu đựng và xem đó như là bài học cay đắng. Nỗi cay đắng ấy chẳng biết đến bao giời nguôi ngoai vì đi bước nữa với những người phụ nữ này là một giấc mơ xa vời.
Già làng A Bya, một trong những người có uy tín ở Măng Ri thổn thức: “Con em mình dại dột, mình cũng buồn lắm chứ. Ở làng Chung Tam, làng Ngọc Nà hay nhiều làng khác chúng tôi đều đến khuyên nhủ các thiếu nữ khi đến tuổi lập gia đình phải lựa chọn kỹ càng. Khi biết rõ về những người đàn ông từ nơi khác đến thì hãy yêu thương. Nhưng lời dụ dỗ của các công nhân công trường có sức mạnh hơn. Mà đã sinh con rồi, lo nuôi con, lo cho cuộc sống được no đủ là mệt lắm rồi, sao mà dám lấy chồng lần nữa”.

...nhiều đứa trẻ mang hai dòng máu Kinh - Xê Đăng chẳng biết bao giờ cha quay về
...nhiều đứa trẻ mang hai dòng máu Kinh - Xê Đăng chẳng biết bao giờ cha quay về
Hồi chuông róng riết
Để cảnh tỉnh các thiếu nữ, cả già làng A Bya cũng như nhiều người già khác ở Măng Ri vẫn bền bỉ tuyên truyền cho các thiếu nữ Xê Đăng, nếu có yêu công nhân nào thì hãy tổ chức cưới xong mới trọn vẹn trao gửi.
Già làng A Bya tâm sự: “Hy vọng, nỗi đắng cay, tủi phận của những người đã lầm lỡ sẽ như hồi chuông róng riết nhắc nhở cho những thiếu nữ Xê Đăng nói riêng, các thiếu nữ đến tuổi trưởng thành nói chung dọc dãy Trường Sơn này hãy cẩn trọng trước những lời đường mật. Bởi mù quáng khi yêu không chỉ thiệt thòi cho mình mà còn thiệt thòi cho những đứa con sau này. Nỗi mặc cảm và cả những hạn chế vật chất sẽ đổ lên đầu các cháu. Chúng tôi có đến thăm hỏi, động viên cũng chỉ giúp ít được một phần nhỏ mà thôi”.
Ông A Tôn - Chủ tịch UBND xã Măng Ri buồn rầu cho biết: “Riêng xã Măng Ri đã có 23 phụ nữ có con với công nhân công trường và các công nhân ấy đều cao chạy xa bay, bặt vô âm tín. Các xã có công trường đi qua đều kiểm soát rất chặt chẽ việc công nhân vào các làng tán tỉnh các thiếu nữ nhưng họ hẹn hò nhau lúc nửa đêm hoặc lén lút lúc mọi người không để ý nên bây giờ hàng loạt bi kịch đã diễn ra”.
Theo báo cáo của UBND huyện Tu Mơ Rông, dự án tuyến đường giao thông quan trọng Ngọc Hoàng-Măng Bút - Tu Mơ Rông-Ngọc Linh có chiều dài gần 60km, với tổng vốn đầu tư 1.364 tỷ đồng, được khởi công xây dựng từ năm 2009, nối liền 3 huyện Tu Mơ Rông - Đăk Glei và Kon Plông (tỉnh Kon Tum).
Đây là công trình trọng điểm nên từ khi khởi công đã có hàng nghìn công nhân từ khắp nơi đổ về đây để thi công các công đoạn, hạng mục của công trình. Cũng từ đó đến nay đã có trên 200 phụ nữ (phần lớn là người Xê Đăng) yêu và có quan hệ như vợ chồng với các công nhân cầu đường.
Trong số đó, nhiều phụ nữ đã có con và bị người yêu phụ tình, chối bỏ trách nhiệm, âm thầm chuyển đi công trường khác. Chính quyền các cấp đã liên tục có các biện pháp nhắc nhở, cảnh báo nhưng tình hình vẫn chưa có nhiều chuyển biến tích cực.

Philippines: Trường đại học cấm sinh viên yêu nhau

Một trường đại học ở thành phố Cagayan de Oro, Philippines đã gây sốc khi đưa ra lệnh cấm sinh viên yêu nhau, do lo ngại cho “tương lai” của các nữ sinh theo học tại đây.

Theo quyết định mới nhất đến từ nhà trường Golden Heritage Polytechnic, ở thành phố Cagayan de Oro, Philippines thì những sinh viên theo học tại đây sẽ bắt buộc phải đợi tới khi hoàn thành chương trình học mới có thể bắt đầu suy nghĩ đến chuyện yêu đương.
“Một mối quan hệ tình ái chắc chắn sẽ huỷ hoại cuộc sống của những nữ sinh trẻ tuổi, vì vậy, ngôi trường này nghiêm cấm các mối quan hệ thân mật giữa nam và nữ sinh viên”, lệnh cấm của nhà trường được in rất rõ ràng trên các băng rôn.
Thông điệp cứng rắn này thậm chí còn được in lên đồng phục của các giảng viên, như một lời nhắc nhở thường trực tới toàn thể sinh viên.
Hiệu trưởng trường Golden Heritage Polytechnic, ông Capt. Tito Dichosa quả quyết cho rằng lệnh cấm trên được ban hành chỉ với mục đích đảm bảo cho các sinh viên hoàn thành được chương trình học, vì theo quy định, nếu nữ sinh nào chẳng may mang thai ngoài ý muốn, họ sẽ bị buộc phải thôi học. Hồi năm ngoái, đã có 6 sinh viên bị cho nghỉ học vì vi phạm quy định này.
Dù có mục đích hết sức “cao cả” nhưng lệnh cấm của trường Golden Heritage Polytechnic vẫn khiến khá nhiều người cảm thấy bất bình. Nhiều ý kiến cho rằng, thay vì cấm đoán yêu đương, ban giám hiệu nhà trường nên đẩy mạnh việc giáo dục tình dục an toàn và phổ biến cho các sinh viên nơi đây những biện pháp phòng tránh thai hiệu quả. Chuyện cấm đoán sinh viên hoàn toàn có thể làm nảy sinh hiện tượng quan hệ một cách lén lút và thậm chí, có thể làm phát sinh nhiều hiện tượng tiêu cực hơn.

Tuesday, 28 June 2016

Chỗ dựa tinh thần

Với anh em tôi, mỗi kỷ niệm ngày thơ bé đều trở thành ký ức không thể quên.

Cha công tác xa nhà, những lần về phép ngắn ngủi là sự ngóng chờ pha chút thắc thỏm của mẹ, nhưng lại là nỗi lo lắng trong chúng tôi. Bởi cha về, sẽ diễn ra cuộc "đấu tố" của bà nội, tội của mẹ nó thế này, thế kia. Cha khó xử, đứng giữa hai bên để rồi đành nạt nộ mẹ, tạm làm bà hài lòng.
Cha về, là những bữa cơm yên ắng, hiếm khi cha âu yếm vỗ về, nguyên tắc kỷ luật thép cha áp dụng triệt để cho anh em tôi. Nhớ có lần, cha nói để cha chan canh rau muống (món tôi rất ghét ăn), bụng không hề thích nhưng đành rón rén đưa bát ra, nửa chừng tôi đổi ý rụt lại, muôi canh đổ văng ra mâm. Cha to tiếng mắng khiến anh em tôi nem nép, dè chừng.
Mùa hè năm đó, con em nhà cô tôi vào chơi. Chị em sàn tuổi nên chơi chuyền, đuổi bắt, trèo cây. Giữa một trưa oi ả, sau khi rủ nhau đi "sắm" bộ chuyền về, con em đành hanh lúc nô nghịch giơ chân đá chị, phản xạ là giơ tay ra đỡ, nhưng thật tiếc là khi đó tay tôi cầm con dao chặt sắc lẹm.
Máu chảy xối xả, con e gào khóc trong hoảng loạn. Tôi đứng chết trân nhìn và chỉ đến khi người lớn bế em vào băng bó, tôi mới run rẩy khi biết điều gì đang chờ mình. Cha cho tôi cái bạt tai bỏng má, thậm chí trong lúc tức giận, ông vớ ngay cái cán cuốc gần đó định đánh tôi. Nhưng may sao bà can kịp. Tôi lẻn ra bờ ao, tấm tức khóc và dè chừng, chỉ cần nghe tiếng ho của cha cũng khiến tôi sợ.
Lúc sau, chừng khi mọi thứ đã yên ổn, cha gọi tôi vào cho mấy cái kẹo, nghiêm giọng dặn từ giờ trưa k dc đi giễu nắng, phải nghe lời...tôi còn nhớ vị của chiếc kẹo đó, bởi nó lẫn cả những giọt nước mắt tủi thân, không tin nổi sao mình được "tha tội" nhanh như vậy.
Những ngày nghỉ phép, cha thường lôi tôi ra tắm, kỳ cọ sạch hết ghét, cáu bám vào người tôi sau bao vụ bơi sông tắm ao vùng vẫy. Tay cha chắc khoẻ, mỗi lần kỳ là chân tôi đỏ lựng. Sợ, đau nhưng k dám kêu, chỉ nín thinh chịu đựng.
Rồi cuối năm, dịp cha về phép, chúng tôi được giấy khen học sinh tiên tiến. Cha mang về hai "quả" cặp to đùng làm phần thưởng. Cái cặp kiểu valy, xấu, mỗi lần nhỡ tay là sách vở rơi tứ tung. Tôi ấm ức dùng, ấm ức phá cho nhanh hỏng để sang năm dc thay cái cặp ưng ý. Chả dám ho he gì với cha, đương nhiên...
Chúng tôi cứ thế co rúm, đứng từ xa nhìn cha và đương nhiên luôn mong hết phép, cha về đơn vị. Đến giờ, nhiều lúc nghĩ lại, chúng tôi đều ân hận vì sự ngây ngô, non dại của mình. Ngày cha lên đường, cả bà cả mẹ đều bịn rịn, mẹ luôn ra bờ sông ngóng về hướng con đường xuống tỉnh để chờ đợi, dõi theo bóng dáng cha đạp xe qua đến khi khuất hẳn mới thôi, thì chúng tôi reo hò, mừng rỡ vì thoát được gọng kìm kẹp.
Cha vắng nhà, quê mẹ xa. Mỗi lần về quê của mẹ là sự sắp xếp cân nhắc cả tháng trời. Chỉ 2-3 ngày nhưng với tôi là 2,3 thế kỷ. Có hai anh em ở nhà, tới bữa góp gạo cho bà thím nấu cơm cho ăn. Nhớ mẹ, tôi âm thầm khóc. Nhưng có bữa, đang ăn tôi cứ thế tu tu khóc, nước mắt chan đầy bát cơm. Không ai dỗ, cũng chẳng ai nói gì.
Chiều muộn, tôi ra cổng làng, mắt dán chặt vào những bóng người mặc áo hồng, hy vọng là mẹ nhưng họ đi thẳng, có rẽ về đường nhà mình đâu. Không phải mẹ, trời tối hẳn. Tôi lại lủi thủi đi về. Đêm đến, anh tôi dỗ, ngủ đi, mai mẹ về đấy, tôi càng khóc to hơn. Nỗi nhớ mẹ đối với tôi lớn hơn tất cả mọi nỗi nhớ trong cuộc đời.
Nhớ có bận, mẹ cũng bảo sẽ về quê. Trưa tan học, thất thểu xuống bếp định thu lu ở đó thì thật lạ, bếp ấm mùi rơm, cơm nước nấu đã tinh tươm hết. Tôi hớt hải chạy quanh tìm mẹ, đúng là mẹ vẫn ở nhà. Mẹ đi về từ ngõ, cười cười bảo gì đó nhưng tôi không cần quan tâm nữa, chỉ cần mẹ chưa đi đâu, thế là đủ..
Cha vắng nhà, mọi công việc đều phân chia cho chúng tôi từ rất sớm. Em út như tôi chả bao giờ được nhõng nhẽo hay giận hờn. Một lần, chỉ vì trót nói hỗn với mẹ một câu, anh tát tôi, đúng theo nghĩa "nổ đom đóm mắt". Làm anh, gánh vác đỡ đần cho mẹ nên anh tôi trầm ngâm, chín chắn, nghiêm nghị quá mức, luôn gườm gườm với tôi "mày mà láo thì cứ liệu hồn".
Rồi chúng tôi lớn, nhà tôi chuyển ra ở riêng, cha về hưu...nói ngắn gọn trong một câu chữ nhưng những biến động trong khoảng thời gian đó kể không thể hết.
Giờ thì tôi 31, anh tôi đã 34. Vẫn đăm chiêu ngẫm nghĩ mọi thứ về cuộc đời và thi thoảng gặp nhau, anh em cũng không quên nhắc lại chuyện xưa cũ. Gần đây, cha thêm tuổi, sức khoẻ yếu đi, mẹ sau trận ốm đầu năm gầy đi trông thấy. Chả nói ra nhưng trong lòng anh em tôi đầy lo lắng.
Cuộc sống vẫn cuốn đi. Có những điều chia sẻ được, nhưng có những điều giấu kín cho riêng mình. Nhân Ngày gia đình Việt Nam, điều tôi luôn thầm cầu mong là cha mẹ luôn mạnh khỏe. Mỗi tối gọi điện về, vui mồm hỏi “cơm có gì ăn không mẹ?”, mẹ cười giòn bảo “có thịt, đậu, canh, thế là ngon rồi”, rồi những câu chuyện nhỏ to mẹ đều rổn rảng kể.
Trải qua bao cung bậc cảm xúc, tôi hiểu ra rằng, chẳng cần những thứ vật chất hay tiền bạc, chỉ cần bố mẹ vui khỏe, sống lâu, là chỗ dựa tinh thần vững chắc để chúng con được chỉ bảo, yêu thương và được nâng đỡ để vượt qua những giông bão cuộc đời.

Những câu nói gây cười của bé

Trẻ em luôn tạo ra những bất ngờ và bối rối cho các bậc phụ huynh với phát ngôn khó lường của mình. Hãy nghe bố mẹ "mách tội" các tiểu quỷ đáng yêu.

1. Tôi đến gặp cố vấn tài chính cùng với con trai 7 tuổi. Ngay khi ngồi xuống ghế, con tôi nói với người cố vấn: “Xin chào, tôi không phải là chồng cô ấy” – Kellylouise Enisz
2. Tôi ngồi xem con gái 3 tuổi của mình chơi đồ hàng và hỏi nó xem liệu mẹ có giống con búp bê nào trong đống đồ chơi không. Con gái tôi đáp: “ Mẹ trông giống cái đĩa đựng thức ăn” – Kaycie Sabelhaus
3. Con trai 3 tuổi nhìn thấy ca sĩ hát trên ti vi và nói: “ Anh ấy không có bạn bè nên mới phải đi hát một mình phải không mẹ?” – Jenni Grace
4. Tôi hỏi con: “ Tại sao đầu con chó nhà mình luôn bị ướt thế?”
Con trai ba tuổi: “À, tại vì con luôn tè lên đó”.
– Aubri Greg Armitage
5. Con trai 4 tuổi của tôi đã sử dụng chiếc cốc in hình người nhện từ khi còn bé mà không thấy phàn nàn gì. Bỗng một ngày nó nắm tay tôi và nói bằng giọng hết sức bình tĩnh: “Mẹ à, đây là chiếc cốc tệ nhất con từng dùng.”
– Eden Boehler
6. Con gái hai tuổi rưỡi của tôi xếp đồ chơi thành một vòng tròn trong bếp rồi nằm vào giữa. Nhưng rồi con hươu cao cổ nhồi bông bị nghiêng và tôi nghe con gái mình nói: “Tớ không phải thức ăn, hươu cao cổ, tớ không phải thức ăn, tớ không phải thức ăn!”
– Rachel Miller
7. Khi con tôi đi học về, tôi tạm dừng cuộc họp qua mạng để có thể hỏi xem ngày hôm nay của con như thế nào. Ngay lập tức con gái 5 tuổi của tôi đáp lời: “Mẹ làm việc tiếp đi! Con đang có một danh sách dài những thứ muốn mẹ dùng tiền.”
– Kayla Reyes
8. Con trai 4 tuổi của tôi: “Con có thể có một người mẹ mới được không? Mẹ nói nhiều quá!” – Landen.
9. Chị gái 9 tuổi hỏi em trai 6 tuổi: “Có phải lúc nãy em khóc như một đứa trẻ không?”
Em trai 6 tuổi: “Không, em khóc như một người đàn ông!”
- Jenny
10. Em trai 3 tuổi nói với anh: “ Anh có thể ăn đống khoai tây chiên đằng kia, không hề dính nước mũi đâu!”
– Owen.
12. “Mẹ ơi, khi con béo hơn liệu con có thể làm bong bóng bay ra từ mông mình không?”
– Jorfan

Thursday, 12 May 2016

Mùa đòng đòng

Cứ đến mùa đòng đòng, kỷ niệm tuổi thơ lại sống dậy trong tôi, đầy ám ảnh và day dứt.

Ngày ấy, lũ học trò chúng tôi đều phải cuốc bộ quãng đường gần hai cây số để tới trường. Vào mỗi mùa đòng đòng con đường đi học về trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết. Chúng tôi thường rẽ tắt con đường chính, men theo những ô ruộng lúa mướt mát, căng đầy. Những ngọn đòng đòng lấp ló bên bờ cỏ như mời gọi, như thôi thúc cái bao tử đang sôi réo vì đói khát của chúng tôi.
Vừa đặt chân tới quãng vắng quen thuộc, lũ chúng tôi bắt đầu hò nhau tút đòng đòng ăn. Đứa nào cũng nhanh tay nhanh mắt chọn cho mình những ngọn đòng đòng xanh non. Một tay tước chiếc lá bọc ngoài, một tay tút nhẹ ngọn đòng đòng nằm e ấp bên trong. Loáng một cái đứa nào đứa nấy đã có trong tay cả một bó đòng đòng. Chúng tôi hào hứng như vừa gặt hái được một vụ mùa bội thu.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Trẻ em vui chơi trên đồng lúa.
Tiếp đến tụi con nít chúng tôi xúm xít ngồi trên bờ cỏ xé chiếc áo lúa mỏng tang lôi ra từng bông lúa trắng nõn, nuột nà trông rất thích mắt. Có đứa tước được ngọn nào thì cho ngay vào miệng nhai chóp chép, có đứa lại thích tước một lượt cho hết rồi mới bắt đầu nhẩn nha. Những bông lúa non ăn nghe rào rạo, ngọt thơm một cách lạ lùng.
Nếu lỡ tay tước phải những ngọn đòng đòng già không ăn được thì chúng tôi góp lại cột thành chùm rồi giữ ở cằm làm râu, bắt chước điệu bộ như ông Tiên, ông Bụt trong truyện cổ tích. Chơi chán bọn con nít tinh quái lại bày trò nhổ cả cây lúa vừa trổ cờ làm thành chiếc kèn thổi te te.
Cứ thế chúng tôi cứ mải mê rong ruổi trên con đường trở về, vừa chạy nhảy tung tăng vừa nghịch dại. Khi cổ họng không còn khô khát và cái bụng không còn sôi réo, những trò chơi cũng không còn hứng thú nữa, chúng tôi chia tay nhau mỗi đứa rảo về mỗi ngả, bỏ lại những xác lúa chỏng chơ trên bờ cỏ. Xa xa những con chim tu huýt vẫn mải miết kêu vang, những sóng lúa dập dờn theo làn gió.
... Đêm ấy, trời đã khuya, tôi học bài xong thì chui vô mùng nằm cạnh mẹ. Cha tôi ở nhà ngoài đằng hắng mấy tiếng rồi cất tiếng hỏi vọng vào:
- Bà hôm nay đi thăm đồng thế nào, lúa đã trỗ hết chưa?
Mẹ tôi trở mình, từng hơi thở nặng nề:
- Mới lác đác thôi, cơ mà đứa nào nó tút đòng đòng ăn mà vứt đầy bờ đầy bãi thế không biết! Làm được hạt lúa sao khó lòng, hết thiên tai, chuột bọ, bây giờ lại đến lượt bọn con nít, không biết con cái nhà ai mà...
Cha tôi ở nhà ngoài chép miệng thở dài, rồi tiếp lời bằng một giọng khàn đặc:
- Người xưa đã bảo rồi còn gì:“Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”. Có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt hả bà!
Tôi nghe đến đó thì chột dạ, nằm im thin thít, mắt nhắm chặt vờ như đã ngủ. Nhớ lại những trò nghịch dại của tôi và đám bạn tinh quái trên đường đi học về càng làm tôi day dứt. Người nông dân vất vả, cực nhọc, một nắng hai sương mới làm ra hạt gạo vậy mà tôi đã làm gì thế này? Nếu như biết được trong đám trẻ ấy có đứa con hư này thì cha mẹ tôi sẽ đau lòng biết mấy... Cảm giác lầm lỗi đã làm tôi cả đêm không tài nào chợp mắt được.
Cũng từ lần ấy tôi không bao giờ còn dám mó tay vào những ngọn đòng đòng nữa. Tôi đã biết trân trọng thành quả lao động của bản thân và mọi người, bởi có bát cơm nào mà không chan mồ hôi, nước mắt!

Để chuyện “yêu” thêm hoàn hảo

Không phải lúc nào bạn và chàng cũng tìm được điểm thăng hoa trong cuộc “yêu”. Đừng quá tập trung vào các chi tiết, hãy biết tận dụng 5 tuyệt chiêu sau đây để nâng tầm cảm xúc:

1. Luôn để điện sáng
Bạn biết rõ người bạn đời của mình có ưa nhìn hay không và sự thật là, ngoại hình mới chính là một trong những yếu tố đầu tiên để hai bạn lựa chọn gắn kết với nhau. Vậy tại sao bạn lại e thẹn và để cuộc yêu của mình chìm nghỉm trong bóng tối?
“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nhưng nếu không nhìn thấy ngay cả vẻ bên ngoài, làm sao bạn có thể nhìn thấu được vẻ đẹp bên trong? Để điện sáng và âu yếm nhìn người ấy, bạn sẽ cảm nhận rõ những suy nghĩ của người ấy, là âu lo, suy nghĩ, hài lòng, hy vọng hay vui vẻ.
2. Dỗ ngọt đôi tai
Con người ai cũng có nhu cầu thể hiện tình cảm, nên bạn hãy cho một nửa của mình cơ hội để chia sẻ nhiều hơn. Khi người ấy nói chuyện, hãy nhẹ nhàng xoa lưng hoặc vuốt ve, càng nhiều gần gũi về mặt vật lý thì càng gần gũi hơn về mặt cảm xúc. Hãy chú trọng hơn vào màn dạo đầu và nhớ rằng âm nhạc cũng có thể góp vui một phần.
3. Để ý hơn về mùi cơ thể
Điều tưởng chừng như rất nhỏ nhoi này hóa ra lại có thể phá hỏng cả buổi tối lãng mạn. Nếu bạn là nam giới, hãy chắc chắn mình đã tắm rửa sạch rẽ, cạo râu nhẵn nhụi và không còn mùi mồ hôi nhễ nhại. Các chị em cũng nên thử nghiệm một vài loại nước hoa tạo mùi hấp dẫn như một chất xúc tác nhẹ nhàng cho chuyện ấy.
4. Đừng xem nhẹ hơi thở
Hãy chắc chắn rằng bạn đã đánh răng khi cả hai gần gũi nhau. Điều này đặc biệt quan trọng khi bạn và người ấy thân mật vào buổi sáng, hơi thở thơm mát sẽ giúp cả hai có thể khóa môi nồng nàn hơn.
5. Chú trọng cảm giác
Ngoài việc gần gũi về mặt thể xác, cảm xúc của hai người cũng cần phải gắn bó với nhau. Đây mới thực sự là chất “keo” kết dính một mối quan hệ. Cảm xúc đến từ sự kết nối, gắn bó và cả sự tự tin khi ở bên đối phương.
Nói cách khác, cả hai người đều cần coi chuyện yêu là một điều tích cực, vui vẻ và thỏa mãn. Đời sống chăn gối phải là một điều cực kì đặc biệt giữa cả hai. Đừng bao giờ xem đây là một nghĩa vụ. Hãy nhớ rằng, yêu nhau là một trong những liều thuốc an thần tuyệt vời, giúp bạn cảm thấy an toàn trong một mối quan hệ cũng như là cầu nối để bạn và người ấy chia sẻ mọi thứ với nhau.

Monday, 14 March 2016

“Suốt ngày nịnh chồng”

Thi thoảng mọi người cứ bĩu môi nhiếc em: “Lại nịnh chồng, suốt ngày nịnh chồng” khiến em lấy làm ngạc nhiên: “Ơ hay nhỉ, chồng mình chả nịnh thì nịnh ai, sang nịnh chồng hàng xóm lại bị oánh cho què cẳng chứ chả đùa”.


Hình chỉ có tính chất minh họa.
Hình chỉ có tính chất minh họa.
Nên là em cứ muốn lan tỏa niềm hãnh diện này ra đấy, kệ em. Miễn sau khi em nịnh có “đứa” vui, cười típ mắt, rồi nai lưng ra đỡ em khối việc nhà, rồi nịnh lại em, là em cũng đủ ngất ngây mỗi ngày. Tội gì, khối người chả có chồng mà nịnh, bao kẻ có chồng mà không biết nịnh, để đứa khác nó nịnh mất chả ngồi mà khóc, nên là em tiếp tục nịnh chồng em đây.
Mà nói thẳng ra, chẳng phải nịnh chồng thì cũng chính là em đang tự nâng tầm của mình lên đó sao, em tài thì mới có chồng tuyệt thế chứ. Thật đúng nhất cử lưỡng tiện!
Thành thực mà nói, chồng em ngoài việc đẹp trai, thông minh, học giỏi, kiếm tiền khá, nấu ăn quá đỉnh, tâm lý, tinh tế, yêu vợ, thương con ra thì nhìn chung chẳng được cái nước non gì. Nhưng em vẫn yêu chồng lắm, yêu lắm chứ chẳng phải yêu vừa đâu. Vì dẫu sao, trong hơn sáu tỉ người trên thế giới này mới có một người như anh ấy, người đã nguyện sống bên em đến khi đầu bạc răng long, người chấp nhận mọi thói hư tật xấu, có thế nào cũng vẫn cứ nhịn nhường em.
Chồng khiến em nể phục không chỉ ở nết ăn, nết ở mà anh ấy còn được cả cái nết nói, luôn biết cách lựa lời nói giảm nói tránh, để người nghe không bị sốc.
Đợt em được công ty cử đi thi hát, dẫu không thích em lượn suốt thế, nhưng anh tôn trọng quyết định của vợ và luôn động viên em cố lên. Thậm chí còn quan tâm: “Em khàn giọng rồi đấy, uống nước chanh muối đi cho thanh”. Rồi hôm nào em phải luyện tập, chồng cũng lựa về trước nấu nướng “cho ca sỹ ăn kẻo mệt”.
Nghe tin đội của em được đánh giá cao, vào vòng trong với số điểm gần như tuyệt đối, em trêu chồng: “Giờ em chỉ cần bầu sô xịn là thành sao ngay”, Anh cười: “Ừ, người hát hay như em nhiều như lông bò, cứ ngồi đấy mà mơ…”. Em ngơ ngác, em từng đọc khá nhiều sách, nhưng chưa thấy ai ví von thế bao giờ cả, và rốt cục sự so sánh nực cười ấy kéo em về với thực tại, là hãy lo làm tốt công việc chuyên môn của mình đi, “Khi quét sân thì lo quét sân, khi gánh nước lo mà gánh nước”. Chồng em “quách tĩnh” thế, thử hỏi làm sao em lạc cho nổi.
Chẳng cần khảo sát em cũng biết là chồng mình hiếm có khó tìm, nhưng thật ra đã ai từng tự hỏi, em thế nào mà được chồng em như thế không? Em nghĩ đó một phần là do em biết cách nịnh đấy (hình mặt cười toe toét ạ). Nịnh không chỉ là mồm miệng đỡ chân tay đâu, mà lời nói phải đi đôi với việc làm, nghĩa là em cũng phải hành động sao cho tương xứng với những gì chồng dành cho em mới phải.
Thường thì em không bao giờ ngán, ngại thán phục, khen ngợi, khuyếch trương những thành tích chồng đạt được, dù là nhỏ bé, để làm động lực cho anh ấy phấn đấu hơn nữa…
Hôm ngày “phụ nữ vùng lên”, chồng em dịu dàng bảo: “Nếu đặt giữa hoa hồng phù phiếm hoặc anh sẽ làm toàn bộ những việc nhà ngày hôm nay, em chọn gì”. Em e lệ cười: “Thôi nhờ bậc đại trượng phu đỡ em mấy việc nhà “cỏn con” kia đi nhé”.
Và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chồng em vừa lau giọt mồ hôi vừa đi vào nhà xe “lén lút” rút ra một bông hồng tuyệt đẹp đặt trong giấy bóng kính, tặng vợ. Trong khoảnh khắc lịm tim ấy, em lặng thinh, mà thật ra trong lòng thì òa lên sung sướng: “Em yêu chồng lắm. Em thấy rất hạnh phúc, thực sự hạnh phúc”.

Lấy chồng giàu, 7 năm không có một xu dính túi!

Em đi lấy chồng, tính đến nay là tròn 7 năm. Suốt 7 năm nay, em sống an phận, chỉ biết đến chồng, không bao giờ nghĩ đến chuyện đề phòng chồng. Thế nhưng, gần đây, có vài việc xảy ra, nhiều ý kiến mắng chửi em khiến em rất băn khoăn.

Em năm nay 32 tuổi. Trước khi lấy chồng, em đã làm công việc văn phòng, lương tháng không cao, chỉ đủ chi tiêu, sinh hoạt và dành ra một chút để gửi về phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học ở quê. Khi lấy chồng, em may mắn lấy được người chồng hoạt bát, gia đình chồng tương đối khá giả. Tiền ăn, tiền chi tiêu trong gia đình, chồng em chi hết, vì thế, em không phải lo gánh nặng kinh tế như nhiều chị em phụ nữ khác. Đi làm được bao nhiêu, em đưa hết cho chồng.
Sau khi đưa lương, chồng em cũng cho lại vài trăm để em bỏ túi, đề phòng đi đường. Thế nhưng, em cũng không tiêu pha gì, đến cuối tháng, còn bao nhiêu, em lại dốc túi đưa cho chồng. Thậm chí, vì tính em sòng phẳng, lại không thích người khác nghĩ ngợi về mình nên chồng em đưa tiền cho em đi mua đồ ăn thức uống, em cũng ghi chép đầy đủ để anh khỏi nghi ngờ. Quần áo, giầy dép của em, nếu anh không mua hoặc không dẫn em đi cùng để mua thì có sao em dùng vậy, không bao giờ, em đòi hỏi gì nhiều.
Thế nhưng, gần đây, em trai em tuyên bố lấy vợ. Bố mẹ em phải chuẩn bị một khoản lớn khoảng 30 – 40 triệu để lo đám cưới cho con. Bố mẹ em có gọi điện, hỏi vay ít tiền riêng của em.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Khi hỏi vay, bố mẹ còn dặn em phải giữ bí mật, không được để cho chồng em biết, kẻo con rể lại con thường bố mẹ vợ. Tuy nhiên, khi biết em không có đồng nào, muốn vay thì phải chờ em hỏi ý kiến của chồng, bố mẹ em đã chuyển hướng sang họ hàng chứ không muốn vay chồng em.
Mấy tháng sau, em trai em đi trên đường Hà Nội, đoạn gần nhà em, không biết vi phạm lỗi gì mà bị công an bắt phạt 400 nghìn. Nó gọi điện cho em, bảo em mang tiền ra cho nó nộp phạt vì trong túi của nó không có đủ tiền. Thế nhưng lúc đó, chồng em không có ở nhà, bố mẹ chồng thì em ngại hỏi nên em đành phải từ chối em trai mình.
Sau đó, bố mẹ em gọi điện ra mắng em, bảo bằng đấy tuổi đầu, lại mang tiếng lấy chồng giàu mà em trai cần 400 nghìn để nộp phạt cũng không cho.
Em buồn bực lắm, nghĩ ngợi lắm. Rồi, em quyết định nói hết với bố mẹ lý do em từ chối.
Bố mẹ em nghe xong, biết em không có một đồng nào trong tay khi đã ngoài 30 tuổi, đi làm được đồng nào đưa hết cho chồng thì vô cùng thất vọng. Cả bố và mẹ đều mắng em té tát, bảo em dại dột. Theo ý của bố mẹ, em phải có tí tiền giữ lưng đề phòng lúc bất trắc. Bởi cuộc sống nay sướng mai khổ, nay hạnh phúc mai buồn đau không biết đâu mà lần.
Em tâm sự với bạn bè, bạn bè em cũng nói như vậy. Chúng bạn còn khuyên em, phải tranh thủ lúc chồng đang làm ăn được để “thủ” càng nhiều tiền, càng tốt, lỡ sau này có chuyện gì, hoặc có muốn chăm sóc cho bố mẹ đẻ lúc về già cũng còn có đồng tiền. Hơn nữa, ai cũng bảo, phụ thuộc về kinh tế cũng đồng nghĩa với việc không có tiếng nói trong gia đình. Như thế, mình sẽ bị đối xử không khác gì osin.
Em nghe những lời đó mà hoang mang quá. Em nghĩ, đã là vợ chồng, em tin tưởng chồng em tuyệt đối. Hơn nữa, từ khi lấy nhau đến nay, chồng em cũng có chút keo kiệt với gia đình bên ngoại nhưng mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chồng em đều tự giác lo liệu, cũng không bao giờ thấy anh có ý coi thường em.
Còn em, dù không cầm kinh tế như nhiều chị em khác, nhưng em không thấy bực bội. Ngược lại, em thấy thoải mái, em không phải lo nghĩ về những khoản chi tiêu, không cần phải cân đong đo đếm.
Thêm vào đó, việc tích trữ tiền riêng bằng cách bòn rút tiền của chồng, em thấy nó không đoàng hoàng cho lắm. Mà bòn rút không khéo, chồng nghi ngờ, gia đình lại vì thế mà tan vỡ thì làm thế nào?
Có cần thiết phải làm như lời bố mẹ và bạn bè em đã khuyên hay không? Mong mọi người hãy tư vấn cho em.
 
Blogger Templates