Pages

Wednesday, 18 January 2017

Những bàn tay đã nắm

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?” Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi. Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.
Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?”. Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” .Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác. Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.
Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?”. Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”.
Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỉ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.
Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.
Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.
Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi. Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.
Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi: Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay? Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.
Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi.
Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?

Màn cầu hôn đình đám viện đến cả... xe cảnh sát

Nhằm gây ấn tượng với bạn gái, một người đàn ông ở Florida, Mỹ đã mạnh dạn nhờ cảnh sát địa phương hỗ trợ để thực hiện màn cầu hôn “có một không hai”.

Jason đã nhờ một số cảnh sát thuộc quận St.Johns ở Florida tham gia vào màn cầu hôn
Jason đã nhờ một số cảnh sát thuộc quận St.Johns ở Florida tham gia vào màn cầu hôn
Jason DePalma muốn tạo sự bất ngờ cho bạn gái khi ngỏ lời cầu hôn nên đã nhờ cảnh sát địa phương giúp mình thực hiện một pha vây bắt giống như phim truyền hình. Theo đó, người đàn ông sẽ bị chặn đầu xe rồi yêu cầu quỳ gối, giơ tay với tội danh vi phạm giao thông giả rồi bất ngờ ngỏ lời cầu hôn.
Người đàn ông 38 tuổi giả vờ sợ hãi khi ra khỏi xe
Người đàn ông 38 tuổi giả vờ sợ hãi khi ra khỏi xe
Trao lời cầu hôn bất ngờ cho bạn gái
Trao lời cầu hôn bất ngờ cho bạn gái
Kế hoạch là như vậy nhưng trong cơn hoảng loạn, Jason đã tăng tốc khi đi qua đèn đỏ và vi phạm giao thông thật. May mắn là màn cầu hôn vẫn diễn ra suôn sẻ và các cảnh sát chỉ phạt cảnh cáo khi mọi chuyện đã xong xuôi.
“Các nhân viên công vụ ngồi sẵn ở phía bên kia đường đợi chúng tôi. Khi tôi và bạn gái đi bộ xuống xe, cả hai đều có thể nhìn thấy họ. Rồi lúc tôi vượt đèn đỏ và bị rượt đuổi, bạn gái tôi đã run lên sợ hãi. Cô ấy có vẻ sốc thực sự”, Jason kể lại giây phút “lừa” người yêu.
Hai chiếc xe tuần tra đến chặn đầu xe của cặp đôi và yêu cầu Jason ra khỏi xe, đặt tay lên đầu y như kế hoạch. Khi đã quỳ gối, giơ tay rồi, người đàn ông 38 tuổi mới tươi cười rút nhẫn và bày tỏ mong ước bạn gái dành phần còn lại của cuộc đời bên mình.
Giải thích cho vé phạt sau màn cầu hôn, cảnh sát Chuck Mulligan tiết lộ:
“Chúng tôi phải đặt an toàn giao thông lên trên hết và anh ấy rõ ràng đã vi phạm”.
Cặp đôi ôm nhau trong tiếng vỗ tay của các cảnh sát…
Cặp đôi ôm nhau trong tiếng vỗ tay của các cảnh sát…
…trước khi nhận vé cảnh cáo vì vi phạm an toàn giao thông
…trước khi nhận vé cảnh cáo vì vi phạm an toàn giao thông

Monday, 21 November 2016

Lãng mạn chuyện tình của người phụ nữ cao hơn 2 mét

Dù sở hữu chiều cao quá khổ và từng được mệnh danh là “Godzilla” thời còn đi học nhưng Aly Stosz vẫn may mắn tìm được một người đàn ông yêu thương mình.

Aly Stosz cao 6ft 9in (gần 2,06 m) và từng bị trêu chọc khi còn đến trường vì chiều cao quá khổ. Tuy nhiên đến khi 20 tuổi, quan điểm của cô đã hoàn toàn thay đổi và nhận thấy bản thân có thể tự hào bởi sự khác biệt của mình.
Aly sở hữu chiều cao vượt trội so với người bình thường
Aly sở hữu chiều cao vượt trội so với người bình thường

Năm 12 tuổi, Aly đã cao 6ft 3in (hơn 1,9 m)
Năm 12 tuổi, Aly đã cao 6ft 3in (hơn 1,9 m)
“Trong quá khứ, nhiều người khiến tôi cảm thấy chiều cao của mình thực sự kinh khủng, quá khác người. Tất cả những ý kiến tiêu cực, những lần bị bắt nạt chồng chất qua các năm thực sự đã khiến tôi lo nghĩ dữ dội. Tôi bị tổn thương, bị coi thường, nhưng cuối cùng nó lại khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn”, Aly chia sẻ.
Bước sang tuổi 20, Aly bắt đầu có cái nhìn lạc quan hơn về chiều cao của bản thân
Bước sang tuổi 20, Aly bắt đầu có cái nhìn lạc quan hơn về chiều cao của bản thân
Người phụ nữ tiết lộ sau khi nhận ra có một số người ngưỡng mộ chiều cao của mình, Aly bắt đầu dấn thân vào nghề người mẫu và bước đầu đạt được thành công. Rồi trong một lần ghé thăm cửa hàng pizza, Aly đã gặp gỡ người đàn ông của đời mình.
Aly bước vào nghề người mẫu và nhận ra cũng có nhiều người ngưỡng mộ mình
Aly bước vào nghề người mẫu và nhận ra cũng có nhiều người ngưỡng mộ mình
Bạn trai của Aly là một huấn luyện viên thể hình cao 6ft 4in (hơn 1,9 m). Ngay khi bước chân vào cửa hàng, Sean đã bị ấn tượng bởi vóc dáng cao lớn và không thể rời mắt khỏi Aly. Dù thấp hơn chục phân nhưng người đàn ông vẫn mạnh dạn mời Aly đi chơi với mình. Hai người đã có một cuộc hẹn hò vui vẻ và chính thức yêu nhau từ đó.
Aly không ngại diện giày cao gót khi đi chơi cùng bạn trai
Aly không ngại diện giày cao gót khi đi chơi cùng bạn trai
“Tôi yêu Aly bởi chính con người cô ấy. Chiều cao là một điều tuyệt vời và nó hấp dẫn tôi ngay cái nhìn đầu tiên. Nhưng tôi còn yêu cô ấy hơn sau khi biết con người bên trong vượt xa hơn hết thảy kích thước to lớn bên ngoài”, Sean thổ lộ cõi lòng.
Sean vô cùng tự hào về chiều cao của bạn gái mình
Sean vô cùng tự hào về chiều cao của bạn gái mình

Phụ nữ không có nghĩa là yếu đuối

Trong cuộc sống hiện đại, người phụ nữ phải trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ chính mình và làm người khác đắm say.

Mở rộng hiểu biết
Kiến thức chính là sức mạnh và để trở nên mạnh mẽ, bạn phải không ngừng học tập. Việc học ở đây không chỉ là trong sách vở mà còn là trong cuộc sống hằng ngày. Bất kì sự mở rộng, phát triển một kĩ năng, một nhận thức nào đó cũng được coi là học. Bởi vậy, dù bận rộn, bạn vẫn nên tranh thủ đọc sách, xem tin tức hoặc thử thách mình trong một lĩnh vực mới mà trước đây chưa từng làm qua.
Thấu hiểu chính mình
Mỗi loại tính cách có thế mạnh riêng của mình và người lý trí hay tình cảm thì đều có mặt mạnh. Khám phá xem bản thân là kiểu người gì, yêu gì, ghét gì, thường phản ứng ra sao cũng là một cách để trở nên tự tin, mạnh mẽ.
Tự động viên
Động lực đến từ những lời khen, động viên của ai đó đồng thời đến từ ý chí mỗi người. Tuy nhiên, phần xuất phát từ bên trong mới là phần vững bền hơn cả. Bởi vậy, hãy tự đi tìm động lực cho mình để trở thành một người không dễ lung lay.
Giá trị không đến từ người khác
Là phụ nữ không đồng nghĩa với việc phải sống phụ thuộc vào những người xung quanh rồi hy vọng nhận lại được điều gì đó. Bạn nên chủ động thực hiện những việc mình mong muốn và đừng đặt nặng quan điểm của người khác lên cảm nhận cá nhân. Nếu thích một món đồ gì đó thì hãy mặc, thích làm gì đó thì hãy thực hiện. Đặc biệt, nếu muốn nhận được sự tôn trọng thì trước hết bạn phải học cách tôn trọng bản thân.

Sunday, 21 August 2016

Bi kịch những thiếu nữ bị phụ tình, vô vọng ôm con đợi gã sở khanh

Khi những ánh đèn giữa thung lũng Măng Ri, huyện Tu Mơ Rông, Kon Tum bật lên, đối nghịch với sự ấm cúng của những gia đình vẹn toàn, ngược lại sự ồn ào từ các lán trại công trường cầu đường là sự trầm lắng của những căn nhà gỗ. Trong những căn nhà ấy rất nhiều phụ nữ Xê Đăng ôm con trong vô vọng đợi chờ người mình từng dốc cạn niềm tin yêu quay về, mà mong đợi ấy như làn khói mong manh.

Vội gửi trao để rồi lầm lũi
Đã bao đêm trôi qua trong tiếng nấc nghẹn một mình, Y D. ở làng Chung Tam, xã Măng Ri cũng không nhớ nữa. Chỉ biết rằng sự đắng đót cứ dâng lên rồi lại chìm xuống đáy lòng để nỗi buồn nặng hơn theo năm tháng. Những khi để tâm trí trôi vào khuya vắng, Y D. như nghe rõ mồn một tiếng xào xạc của lá rừng, của những cơn gió luồn lách qua khe núi.
Cũng từ những đêm khuya vắng ấy cách đây tròn 2 năm, Y D. đã siêu lòng trước những lời đường mật của Nguyễn Văn Bắc, công nhân cầu đường thi công tuyến đường Ngọc Hoàng-Măng Bút - Tu Mơ Rông-Ngọc Linh (tỉnh Kon Tum).
Sau vài đêm hò hẹn, Y D. đã trao gửi trọn vẹn cho Bắc. Ngay khi nhận được thông tin Y D. có thai tháng thứ tư, Bắc đã lặng lẽ rời khỏi công trường, cắt mọi liên lạc. Y D. bị làng phạt vạ, rồi vượt cạn trong nỗi nhọc nhằn, côi cút. Bà H’M. thương con quặn lòng, nuốt cả nỗi niềm vào trong.
Khi đứa con của Y D. cứng cáp, cô một mực muốn khăn gói đi tìm cha của đứa con mình, nhưng biển người mênh mông, biết đâu mà tìm. Nhắc đến những hạnh phúc ngắn ngủi, Y D. nức nở: “Các thiếu nữ ở vùng đất này thật thà lắm. Nghe các công nhân nói là tin thôi, mà ai nói cũng hay cả”. “Trái cấm” tưởng ngọt ngào giờ hóa thành “trái đắng”.
Cũng như Y D., đầu mùa hè năm 2016 này, dọc dài các bản làng của thung lũng Măng Ri kéo lan sang các xã Tê Xăng, Ngọc Lây, Ngọc Yêu của huyện Tu Mơ Rông… hầu như nơi nào có công trường xuyên qua là ở đó có những bà mẹ vò võ ôm con đợi người trong mộng trở về. Y H. ở xã Tê Xăng, một sơn nữ đẹp như hoa rừng, khi vừa bước vào tuổi yêu cũng là lúc lán trại của công trình cầu đường dựng ngay cạnh nhà.
Rạo rực trước những lời hứa về viễn cảnh tương lai tươi đẹp của công nhân Nguyễn Anh Hào. Cứ nghĩ lời nói của Hào cũng thật như cái bụng nên H. đã lén vào rừng hẹn hò cùng người yêu.
Khi sờ tay vào bụng mình thấy những động cựa, H háo hức đi báo cho Hào chuẩn bị lễ cưới, nhưng Hào đã chuyển khỏi lán từ lúc nào không hay. Nhiều bạn của Hào cho biết anh đã có vợ con tận ngoài Bắc. Chẳng nỡ vứt bỏ giọt máu của mình nên đến nay con của H. đã lên 5 tuổi, vẫn từng ngày ngóng cha.
Cũng bởi quá vội tin yêu, vội vàng trao gửi nên Y N. ở làng Ngọc La, xã Măng Ri cũng hết lòng si mê một công nhân cầu đường tên Hải. Chẳng rõ nhà Hải, quê Hải ở đâu, chỉ biết những đêm trăng, rừng xào xạc gió, lời Hải tựa mật ong rừng, Y N. đã tuyệt đối tin tưởng và nghĩ đến một gia đình êm ấm, rộn tiếng trẻ thơ.
Khi cái thai trong bụng Y N. ngày một lớn cũng lúc Hải chuyển đi công trường khác. Y N. một mình sinh con trong nỗi buồn vô tận. Suốt 3 năm nay, chẳng ngày nào Y Ngin thôi mong ngóng Hải sẽ tìm về. Càng ngóng càng buồn, càng vô vọng nên đành buông xuôi.

Trong các bản làng người Xê Đăng...
Trong các bản làng người Xê Đăng...
Cay đắng những niềm riêng
Cách nhà Y N. mấy chục bước chân là nhà Y G. Gọi là nhà nhưng thực ra chỉ là những căn lều dựng tạm, đủ đặt 1 chiếc giường và mấy thứ dụng cụ nấu ăn sơ sài và một số đồ trẻ con.
Trước nhà Y G. là công trường, sau lưng là bạt ngàn rừng núi. Y G. trườn cái nhìn vào phía rừng già như chất chứa nỗi buồn vô hạn bộc bạch: “Em lỡ làng rồi, em gái em cũng đi theo vết xe đổ ấy. Giờ chỉ còn biết tìm niềm vui ở đứa con lên 4 tuổi này thôi. Không biết rồi tương lai sẽ ra sao nhưng hiện tại thì chật vật lắm, nhất là mỗi khi trái gió, trở trời, không có người đàn ông trong nhà”.
Lỡ làng, lầm lũi là vậy nhưng Y G. cũng chỉ biết cắn răng tự chịu bởi những người thân của Y G. đã bao lần cạn lời khuyên ngăn khi biết cô dốc trọn tình yêu cho một công nhân cầu đường. Y G. tâm sự: “Gia đình khuyên nhủ nhưng em không sáng suốt nghe theo nên phải tự gánh chịu thôi, hối hận thì muộn quá rồi”.
Chẳng khác Y G. là bao, có những đêm mưa gió bời bời, một mình Y K. cùng như nhiều thiếu nữ Xê Đăng khác phải đánh vật với mái nhà lợp bằng tôn cũ, che chắn chỗ này lại dột chỗ kia, rồi cũng chỉ một mình vừa chăm con vừa lo chuyện nương rẫy, âm thầm chịu đựng và xem đó như là bài học cay đắng. Nỗi cay đắng ấy chẳng biết đến bao giời nguôi ngoai vì đi bước nữa với những người phụ nữ này là một giấc mơ xa vời.
Già làng A Bya, một trong những người có uy tín ở Măng Ri thổn thức: “Con em mình dại dột, mình cũng buồn lắm chứ. Ở làng Chung Tam, làng Ngọc Nà hay nhiều làng khác chúng tôi đều đến khuyên nhủ các thiếu nữ khi đến tuổi lập gia đình phải lựa chọn kỹ càng. Khi biết rõ về những người đàn ông từ nơi khác đến thì hãy yêu thương. Nhưng lời dụ dỗ của các công nhân công trường có sức mạnh hơn. Mà đã sinh con rồi, lo nuôi con, lo cho cuộc sống được no đủ là mệt lắm rồi, sao mà dám lấy chồng lần nữa”.

...nhiều đứa trẻ mang hai dòng máu Kinh - Xê Đăng chẳng biết bao giờ cha quay về
...nhiều đứa trẻ mang hai dòng máu Kinh - Xê Đăng chẳng biết bao giờ cha quay về
Hồi chuông róng riết
Để cảnh tỉnh các thiếu nữ, cả già làng A Bya cũng như nhiều người già khác ở Măng Ri vẫn bền bỉ tuyên truyền cho các thiếu nữ Xê Đăng, nếu có yêu công nhân nào thì hãy tổ chức cưới xong mới trọn vẹn trao gửi.
Già làng A Bya tâm sự: “Hy vọng, nỗi đắng cay, tủi phận của những người đã lầm lỡ sẽ như hồi chuông róng riết nhắc nhở cho những thiếu nữ Xê Đăng nói riêng, các thiếu nữ đến tuổi trưởng thành nói chung dọc dãy Trường Sơn này hãy cẩn trọng trước những lời đường mật. Bởi mù quáng khi yêu không chỉ thiệt thòi cho mình mà còn thiệt thòi cho những đứa con sau này. Nỗi mặc cảm và cả những hạn chế vật chất sẽ đổ lên đầu các cháu. Chúng tôi có đến thăm hỏi, động viên cũng chỉ giúp ít được một phần nhỏ mà thôi”.
Ông A Tôn - Chủ tịch UBND xã Măng Ri buồn rầu cho biết: “Riêng xã Măng Ri đã có 23 phụ nữ có con với công nhân công trường và các công nhân ấy đều cao chạy xa bay, bặt vô âm tín. Các xã có công trường đi qua đều kiểm soát rất chặt chẽ việc công nhân vào các làng tán tỉnh các thiếu nữ nhưng họ hẹn hò nhau lúc nửa đêm hoặc lén lút lúc mọi người không để ý nên bây giờ hàng loạt bi kịch đã diễn ra”.
Theo báo cáo của UBND huyện Tu Mơ Rông, dự án tuyến đường giao thông quan trọng Ngọc Hoàng-Măng Bút - Tu Mơ Rông-Ngọc Linh có chiều dài gần 60km, với tổng vốn đầu tư 1.364 tỷ đồng, được khởi công xây dựng từ năm 2009, nối liền 3 huyện Tu Mơ Rông - Đăk Glei và Kon Plông (tỉnh Kon Tum).
Đây là công trình trọng điểm nên từ khi khởi công đã có hàng nghìn công nhân từ khắp nơi đổ về đây để thi công các công đoạn, hạng mục của công trình. Cũng từ đó đến nay đã có trên 200 phụ nữ (phần lớn là người Xê Đăng) yêu và có quan hệ như vợ chồng với các công nhân cầu đường.
Trong số đó, nhiều phụ nữ đã có con và bị người yêu phụ tình, chối bỏ trách nhiệm, âm thầm chuyển đi công trường khác. Chính quyền các cấp đã liên tục có các biện pháp nhắc nhở, cảnh báo nhưng tình hình vẫn chưa có nhiều chuyển biến tích cực.

Philippines: Trường đại học cấm sinh viên yêu nhau

Một trường đại học ở thành phố Cagayan de Oro, Philippines đã gây sốc khi đưa ra lệnh cấm sinh viên yêu nhau, do lo ngại cho “tương lai” của các nữ sinh theo học tại đây.

Theo quyết định mới nhất đến từ nhà trường Golden Heritage Polytechnic, ở thành phố Cagayan de Oro, Philippines thì những sinh viên theo học tại đây sẽ bắt buộc phải đợi tới khi hoàn thành chương trình học mới có thể bắt đầu suy nghĩ đến chuyện yêu đương.
“Một mối quan hệ tình ái chắc chắn sẽ huỷ hoại cuộc sống của những nữ sinh trẻ tuổi, vì vậy, ngôi trường này nghiêm cấm các mối quan hệ thân mật giữa nam và nữ sinh viên”, lệnh cấm của nhà trường được in rất rõ ràng trên các băng rôn.
Thông điệp cứng rắn này thậm chí còn được in lên đồng phục của các giảng viên, như một lời nhắc nhở thường trực tới toàn thể sinh viên.
Hiệu trưởng trường Golden Heritage Polytechnic, ông Capt. Tito Dichosa quả quyết cho rằng lệnh cấm trên được ban hành chỉ với mục đích đảm bảo cho các sinh viên hoàn thành được chương trình học, vì theo quy định, nếu nữ sinh nào chẳng may mang thai ngoài ý muốn, họ sẽ bị buộc phải thôi học. Hồi năm ngoái, đã có 6 sinh viên bị cho nghỉ học vì vi phạm quy định này.
Dù có mục đích hết sức “cao cả” nhưng lệnh cấm của trường Golden Heritage Polytechnic vẫn khiến khá nhiều người cảm thấy bất bình. Nhiều ý kiến cho rằng, thay vì cấm đoán yêu đương, ban giám hiệu nhà trường nên đẩy mạnh việc giáo dục tình dục an toàn và phổ biến cho các sinh viên nơi đây những biện pháp phòng tránh thai hiệu quả. Chuyện cấm đoán sinh viên hoàn toàn có thể làm nảy sinh hiện tượng quan hệ một cách lén lút và thậm chí, có thể làm phát sinh nhiều hiện tượng tiêu cực hơn.

Tuesday, 28 June 2016

Chỗ dựa tinh thần

Với anh em tôi, mỗi kỷ niệm ngày thơ bé đều trở thành ký ức không thể quên.

Cha công tác xa nhà, những lần về phép ngắn ngủi là sự ngóng chờ pha chút thắc thỏm của mẹ, nhưng lại là nỗi lo lắng trong chúng tôi. Bởi cha về, sẽ diễn ra cuộc "đấu tố" của bà nội, tội của mẹ nó thế này, thế kia. Cha khó xử, đứng giữa hai bên để rồi đành nạt nộ mẹ, tạm làm bà hài lòng.
Cha về, là những bữa cơm yên ắng, hiếm khi cha âu yếm vỗ về, nguyên tắc kỷ luật thép cha áp dụng triệt để cho anh em tôi. Nhớ có lần, cha nói để cha chan canh rau muống (món tôi rất ghét ăn), bụng không hề thích nhưng đành rón rén đưa bát ra, nửa chừng tôi đổi ý rụt lại, muôi canh đổ văng ra mâm. Cha to tiếng mắng khiến anh em tôi nem nép, dè chừng.
Mùa hè năm đó, con em nhà cô tôi vào chơi. Chị em sàn tuổi nên chơi chuyền, đuổi bắt, trèo cây. Giữa một trưa oi ả, sau khi rủ nhau đi "sắm" bộ chuyền về, con em đành hanh lúc nô nghịch giơ chân đá chị, phản xạ là giơ tay ra đỡ, nhưng thật tiếc là khi đó tay tôi cầm con dao chặt sắc lẹm.
Máu chảy xối xả, con e gào khóc trong hoảng loạn. Tôi đứng chết trân nhìn và chỉ đến khi người lớn bế em vào băng bó, tôi mới run rẩy khi biết điều gì đang chờ mình. Cha cho tôi cái bạt tai bỏng má, thậm chí trong lúc tức giận, ông vớ ngay cái cán cuốc gần đó định đánh tôi. Nhưng may sao bà can kịp. Tôi lẻn ra bờ ao, tấm tức khóc và dè chừng, chỉ cần nghe tiếng ho của cha cũng khiến tôi sợ.
Lúc sau, chừng khi mọi thứ đã yên ổn, cha gọi tôi vào cho mấy cái kẹo, nghiêm giọng dặn từ giờ trưa k dc đi giễu nắng, phải nghe lời...tôi còn nhớ vị của chiếc kẹo đó, bởi nó lẫn cả những giọt nước mắt tủi thân, không tin nổi sao mình được "tha tội" nhanh như vậy.
Những ngày nghỉ phép, cha thường lôi tôi ra tắm, kỳ cọ sạch hết ghét, cáu bám vào người tôi sau bao vụ bơi sông tắm ao vùng vẫy. Tay cha chắc khoẻ, mỗi lần kỳ là chân tôi đỏ lựng. Sợ, đau nhưng k dám kêu, chỉ nín thinh chịu đựng.
Rồi cuối năm, dịp cha về phép, chúng tôi được giấy khen học sinh tiên tiến. Cha mang về hai "quả" cặp to đùng làm phần thưởng. Cái cặp kiểu valy, xấu, mỗi lần nhỡ tay là sách vở rơi tứ tung. Tôi ấm ức dùng, ấm ức phá cho nhanh hỏng để sang năm dc thay cái cặp ưng ý. Chả dám ho he gì với cha, đương nhiên...
Chúng tôi cứ thế co rúm, đứng từ xa nhìn cha và đương nhiên luôn mong hết phép, cha về đơn vị. Đến giờ, nhiều lúc nghĩ lại, chúng tôi đều ân hận vì sự ngây ngô, non dại của mình. Ngày cha lên đường, cả bà cả mẹ đều bịn rịn, mẹ luôn ra bờ sông ngóng về hướng con đường xuống tỉnh để chờ đợi, dõi theo bóng dáng cha đạp xe qua đến khi khuất hẳn mới thôi, thì chúng tôi reo hò, mừng rỡ vì thoát được gọng kìm kẹp.
Cha vắng nhà, quê mẹ xa. Mỗi lần về quê của mẹ là sự sắp xếp cân nhắc cả tháng trời. Chỉ 2-3 ngày nhưng với tôi là 2,3 thế kỷ. Có hai anh em ở nhà, tới bữa góp gạo cho bà thím nấu cơm cho ăn. Nhớ mẹ, tôi âm thầm khóc. Nhưng có bữa, đang ăn tôi cứ thế tu tu khóc, nước mắt chan đầy bát cơm. Không ai dỗ, cũng chẳng ai nói gì.
Chiều muộn, tôi ra cổng làng, mắt dán chặt vào những bóng người mặc áo hồng, hy vọng là mẹ nhưng họ đi thẳng, có rẽ về đường nhà mình đâu. Không phải mẹ, trời tối hẳn. Tôi lại lủi thủi đi về. Đêm đến, anh tôi dỗ, ngủ đi, mai mẹ về đấy, tôi càng khóc to hơn. Nỗi nhớ mẹ đối với tôi lớn hơn tất cả mọi nỗi nhớ trong cuộc đời.
Nhớ có bận, mẹ cũng bảo sẽ về quê. Trưa tan học, thất thểu xuống bếp định thu lu ở đó thì thật lạ, bếp ấm mùi rơm, cơm nước nấu đã tinh tươm hết. Tôi hớt hải chạy quanh tìm mẹ, đúng là mẹ vẫn ở nhà. Mẹ đi về từ ngõ, cười cười bảo gì đó nhưng tôi không cần quan tâm nữa, chỉ cần mẹ chưa đi đâu, thế là đủ..
Cha vắng nhà, mọi công việc đều phân chia cho chúng tôi từ rất sớm. Em út như tôi chả bao giờ được nhõng nhẽo hay giận hờn. Một lần, chỉ vì trót nói hỗn với mẹ một câu, anh tát tôi, đúng theo nghĩa "nổ đom đóm mắt". Làm anh, gánh vác đỡ đần cho mẹ nên anh tôi trầm ngâm, chín chắn, nghiêm nghị quá mức, luôn gườm gườm với tôi "mày mà láo thì cứ liệu hồn".
Rồi chúng tôi lớn, nhà tôi chuyển ra ở riêng, cha về hưu...nói ngắn gọn trong một câu chữ nhưng những biến động trong khoảng thời gian đó kể không thể hết.
Giờ thì tôi 31, anh tôi đã 34. Vẫn đăm chiêu ngẫm nghĩ mọi thứ về cuộc đời và thi thoảng gặp nhau, anh em cũng không quên nhắc lại chuyện xưa cũ. Gần đây, cha thêm tuổi, sức khoẻ yếu đi, mẹ sau trận ốm đầu năm gầy đi trông thấy. Chả nói ra nhưng trong lòng anh em tôi đầy lo lắng.
Cuộc sống vẫn cuốn đi. Có những điều chia sẻ được, nhưng có những điều giấu kín cho riêng mình. Nhân Ngày gia đình Việt Nam, điều tôi luôn thầm cầu mong là cha mẹ luôn mạnh khỏe. Mỗi tối gọi điện về, vui mồm hỏi “cơm có gì ăn không mẹ?”, mẹ cười giòn bảo “có thịt, đậu, canh, thế là ngon rồi”, rồi những câu chuyện nhỏ to mẹ đều rổn rảng kể.
Trải qua bao cung bậc cảm xúc, tôi hiểu ra rằng, chẳng cần những thứ vật chất hay tiền bạc, chỉ cần bố mẹ vui khỏe, sống lâu, là chỗ dựa tinh thần vững chắc để chúng con được chỉ bảo, yêu thương và được nâng đỡ để vượt qua những giông bão cuộc đời.
 
Blogger Templates